: Mẹ Bầu
Bởi vì quá mệt mỏi nên Tô Song Song hơi híp mắt lại, suy nghĩ một chút., Cô dựa người vào bả vai Tần Mặc,diiễn~đaàn~leê~quyý~đoôncảm giác lần đầu tiên dựa vào anh như vậy, nên cô vẫn còn cảm thấy có chút gì đó không thoải mái, ngọ nguậy cái đầu của mình mãi, rốt cuộc cô cũng tìm được một nơi thoải mái.
Tần Mặc khẽ hạ thấp đầu bả vai của mình xuống một chút, để cho Tô Song Song dựa vào được thoải mái hơn. Tô Song Song thật sự đã quá mệt mỏi rồi, cũng không quan tâm gì đến cái gì gọi là tốt xấu hay ngượng ngùng nữa. ۣۜdien♥dan♥lequyd☺n☀c☺m Cô cầm lấy cánh tay Tần Mặc, cọ xát tựa như đang làm nũng anh vậy...
Trên khóe miệng Tần Mặc thoáng nở một nụ cười càng thêm vẻ cưng chiều. Một lát sau, anh nghe thấy truyền đến tiếng hít thở vững vàng của Tô Song Song. Tần Mặc thoáng hơi chuyển động một chút.
Thấy Tô Song Song vẫn không tỉnh lại, lúc này Tần Mặc mới cẩn thận đặt cô nằm xuống, để cho cô nằm gối đàu lên trên đùi của mình. Tô Song Song không được thoải mái lắm diễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn nên hơi ngọ nguậy một chút, tìm một vị trí thoải mái sau đó nặng nề chìm vào giấc ngủ sâu.
Tô Song Song ngủ thiếp đi như vậy, cũng không biết đã ngủ được bao lâu, đợi đến khi cô mở mắt, nhìn thấy trên đỉnh đầu mình là ánh sao lấp lánh và màn sương mù, Tô Song Song liền mơ hồ mất một lúc.
Một giây kế tiếp, cô chợt ngồi dậy, hét lên một tiếng: "Em như vậy là đã ngủ được bao lâu rồi, di◕ễn♠đà‿n♠lê♡♠q◕uý♠đônthế nào mà trời cũng đã tối thế này!"
Lại qua một giây tiếp theo, Tô Song Song trợn to cặp mắt, chậm lại, rốt cục nhớ tới, lúc này bọn họ còn đang ở trong phòng chụp ảnh. Trong nháy mắt, Tô Song Song đã bình tĩnh lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

