Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Viên Tân thấy Cao Tu Văn vui vẻ, cũng đứng bên cạnh cười hì hì phụ họa:
"Ta thấy cách này được đấy, cô nương kia sinh cũng đẹp, người ta nói mỹ nhân xứng với tài tử, người như vậy nên đi theo Văn ca mới đúng."
Cao Tu Văn cũng thấy ý kiến này tuyệt diệu, quay đầu lại nhìn Vương Duy Cốc: "Vương huynh thấy thế nào?"
Lòng bàn tay Vương Duy Cốc đã rịn đầy mồ hôi, nhớp nháp khó chịu, nhưng thứ khiến hắn khó chịu hơn cả chính là khuôn mặt đang phóng đại trước mắt của Cao Tu Văn.
Hắn cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Văn ca, nha đầu đó chính là tiểu muội nhà ta."
Cao Tu Văn hơi kinh ngạc: “Là… muội ruột thật?”
“Phải, cùng một mẹ sinh ra, muội ruột của ta.”
“Vậy thì lại càng tốt.” – Cao Tu Văn vốn đang nghĩ việc nạp một cô nương ngoài làm tiểu thiếp sẽ có chút phiền toái, nhưng nếu là muội của Vương Duy Cốc thì lại không cần lo – “Chúng ta cũng xem như huynh đệ nhiều năm, muội ngươi dĩ nhiên khác với những cô nương bên ngoài. Ngươi yên tâm, đợi ta về thưa lại với cha mẹ, chắc chắn sẽ long trọng mà nạp nàng làm thiếp.”
Cánh tay Vương Duy Cốc ngay tức khắc lạnh toát, lòng như rơi xuống vực sâu:
“… Ta biết sư đệ là con nhà phú quý, Cao đại nhân cũng quyền cao chức trọng, chỉ là nhà chúng ta chỉ là dân áo vải, làm sao trèo cao nổi?”
Cao Tu Văn cười ha hả, nếu là nói cưới vợ chính thì đúng là trèo cao, nhưng nạp thiếp thì chẳng cần nghi thức gì nhiều. Hắn có không ít thông phòng, nhưng còn chưa nạp người nào làm thiếp chính. Thiếp thì dù sao cũng khác với thông phòng, địa vị cao hơn. Viên Tân lần trước còn nửa đùa nói, đáng tiếc nhà hắn không có tỷ muội, chứ không cũng nguyện tiến phủ Cao gia mà hưởng phúc. Bốn chữ “vinh hoa phú quý” ai mà không muốn theo?
Cao Tu Văn vốn không tính chuyện nạp thiếp, nhưng lần này thì khác: chỉ cần khiến Cố Chuẩn phải chịu thiệt, hắn dù thế nào cũng muốn đưa cô nương ấy nạp vào Cao phủ. Hắn vỗ vai Vương Duy Cốc:
“Huynh đệ với nhau còn nói trèo cao với không trèo hay sao?”
Vương Duy Cốc nghẹn một bụng nhưng không nói được.
Cao Tu Văn thấy hắn không đáp, sắc mặt liền sa xuống:
“Sao, ý ngươi là coi thường ta à?”
Viên Tân nhìn sắc mặt Cao Tu Văn, lập tức đẩy Vương Duy Cốc một cái, thầm nghĩ huynh đệ này sao hôm nay lại không biết điều như vậy?
Vương Duy Cốc thở sâu một hơi, đến lúc ngẩng đầu đã gượng cười:
“Sao có thể? Văn ca coi trọng muội muội ta chính là phúc khí ba đời của nhà ta.”
Cao Tu Văn hừ một tiếng:
“Biết thế thì tốt.”
Hắn lại ngó về phía trước thì thấy Cố Chuẩn đã đi mất, chỉ còn cô nương kia đứng ngẩn tại chỗ nhìn theo.
Mới gặp có một lần mà đã tương tư rồi sao? – Hừ, nhưng cũng được. Nếu đôi nam nữ này có chút ý nhau, hắn càng muốn chia cách bằng được. Chỉ tiếc hôm nay không tóm được Cố Chuẩn, thật là chưa hả giận.
“Đi! Vào tửu lâu uống rượu!”
Viên Tân lập tức hớn hở, hắn biết chỉ cần họ nhắm vào Cố Chuẩn, thì kiểu gì lát nữa Cao Tu Văn cũng đãi tiệc no say, còn thưởng tiền cho bọn hắn.
Nếu là ngày thường, Vương Duy Cốc nhất định sẽ lấy hết tiền thưởng đó, nhưng hôm nay nhìn chồng bạc hắn lại thấy buồn nôn, trong lòng ghê tởm; liền viện cớ thoái thác.
Tối về, nhà Vương gia bên trong an tĩnh. Cha hắn còn chưa về, mẹ và muội đang thêu dưới ánh đèn.
Thấy ca ca về, Vương Nhân lập tức đặt khung thêu xuống, hỏi:
“Ca, hôm nay sao về muộn thế?”
Vương Duy Cốc mệt mỏi nhưng không muốn làm họ lo lắng:
Vương mẫu cũng bỏ kim xuống, xoa xoa mắt:
“Hôm nay con về muộn, nó nhắc cả buổi chiều. Nó sợ con xảy chuyện ngoài đường.”
Vương Duy Cốc trong lòng cay xè:
“Con có thể đi đâu được mà xảy chuyện?”
“Nương cũng lo thôi.” –bà lẩm bẩm – “Cha con làm công nhật vất vả, muội muội con bây giờ trông cả vào đỗ đạt của con đấy. Chờ con thi đỗ công danh thì nhà mới thật sự ngẩng đầu nổi. Nhưng… muội muội con cũng đã không nhỏ nữa, sang năm đã mười sáu rồi, không thể ở nhà mãi. Trong lớp con học, nếu có cậu nào thành thực nề nếp, cũng nên chú ý xem xét. Nhà ta đâu cần gả nó vào nhà quyền quý, người hiền lành chịu làm ăn là được rồi. Người ta còn muốn gì phú quý? Chúng ta cũng không phải cái số đó.”
Vương Duy Cốc cụp mắt, một lúc sau thấp giọng:
“Nương cứ yên tâm, con nhất định tìm cho muội một mối tốt, để nó được gả đi đàng hoàng.”
Phía ngoài cửa, Vương Nhân nghe được câu ấy thì bất giác nhớ đến vị công tử họ Cố ban chiều. Nếu… nếu đúng là quen biết ca ca, thì…
Vương Nhân cắn nhẹ môi, trong lòng tràn đầy mong chờ.
Nàng mang thức ăn ra: “Ca ca mau ăn đi kẻo nguội.”
Vương Duy Cốc nhìn mâm cơm đồ ăn còn nguyên, rõ ràng mẹ và em gái không ăn gì, giữ lại cho hai cha con. Một mâm đồ toàn món hắn thích, nhưng đưa vào miệng lại nhạt như nước lã.
Khó khăn lắm mới ăn hết bát cơm, Vương Duy Cốc chẳng thể ngồi thêm được nữa, viện cớ vào phòng ôn bài rồi vội vàng đi.
Phải bình tĩnh, nhất định phải nghĩ ra cách.
Sau khi hắn đi, Vương Nhân khó hiểu:
“Hôm nay sao ca ăn ít thế?”
“Có khi nó đã ăn với bạn ngoài đường rồi. Con mang đồ ăn cất lại để đợi cha con về.”
Vương mẫu lại đem ra một túi tiền nhỏ do con trai đưa về mấy hôm trước. Bà hiểu rõ tiền đó không hẳn sạch sẽ: sợ là do vị Cao công tử kia cho. Vương mẫu từng khuyên con nên tránh xa, nhưng khuyên mãi cũng vô dụng, rồi dần cũng đành buông xuôi nghĩ rằng lấy tiền cũng chẳng sao, dù gì Cao công tử giàu, lấy chút cũng không chết.
Bà đưa cho Vương Nhân ba mươi văn:
“Mai ra chợ mua chút thịt. Lâu rồi nhà không ăn miếng thịt nào, làm thêm ít đồ ngon để cha con ăn.”
Vương Nhân vui vẻ “dạ” một tiếng rồi thu dọn bát đũa.
Sáng sớm hôm sau, Vương Duy Cốc vừa đến tư thục liền lại bị Cao Tu Văn bám lấy.
Hôm qua cả ngày hắn ta sống cũng chẳng ra sao, sau khi về nhà còn bị cha gọi tới gây phiền phức. Sau này hỏi mới biết, thì ra cha hắn ở trước mặt Lý đại nhân đã bị người ta chặn cho một trận khó chịu, bị hạ thấp mặt mũi, nên về nhà liền trút giận lên mẹ con hắn. Điều khiến Cao Tu Văn giận nhất là cha hắn vẫn không chịu thôi, còn bắt mẹ con bọn họ phải tự sang xin lỗi. Cao phu nhân mất mặt liền mấy lần, cũng rất cứng đầu, nói chết cũng không đi xin.
Kết quả Cao Sùng Đức tức đến phát run, bèn cầm roi đánh Cao Tu Văn một trận. Cha mẹ cãi nhau, người chịu trận cuối cùng lại là Cao Tu Văn.
Nhưng cũng vì cú đánh này, Cao Tu Văn càng hận Cố Chuẩn. Mà sáng sớm nay hắn vừa tới tìm người thì lại phát hiện một chuyện:
“Cố Chuẩn hình như đang dò hỏi nơi ở của cô nương nhà họ Vương!”
Cao Tu Văn nghĩ đến đây thì bật cười ha hả.
Viên Tân hỏi: “Văn ca cười cái gì vậy?”
“Cười Cố Chuẩn thật sự coi trọng cô nương nhà họ Vương.” Nếu không phải nhất kiến chung tình thì sao đi hỏi người ta cô gái đó sống ở đâu?
Viên Tân biết tính toán của Cao Văn Tu, cảm thấy chuyện này cũng chẳng tính là xấu dù sao gả vào Cao gia thì cũng là ăn sung mặc sướng, nên hắn nói: “Không chừng sắp tới nhà ta còn có chuyện hỉ đấy!”
“Ngươi nói phét thì giỏi!” – nhưng trong lòng Cao Tu Văn lại vô cùng đắc ý.
Hễ là thứ Cố Chuẩn muốn thì hắn sẽ cướp lấy. Cố Chuẩn không phải nhìn trúng Vương Nhân sao? Vậy thì để hắn nhìn xem, cuối cùng cô gái đó sẽ vào phòng hắn như thế nào!
Cao Tu Văn một chút cũng không cảm thấy đem muội muội huynh đệ mình thành thiếp có gì sai cả. Thời này dòng dõi là nhất, nhà họ Cao là vọng tộc ở Diêm Quan, bao nhiêu người còn tranh nhau mang con gái đến xin làm thiếp cũng không đủ tư cách, chỉ là vì Vương Duy Cốc theo hắn nhiều năm hắn mới ban cho cái vị trí ấy.
Quyết tâm đã định, Cao Tu Văn bắt đầu liên tục ám chỉ với Vương Duy Cốc. Hắn tưởng chỉ cần nói vài câu là xong. Nhưng không hiểu sao Vương Duy Cốc cứ né tránh, khiến hắn rất khó chịu. Dây dưa hai ngày, chuyện vẫn chẳng tiến triển.
Nếu nói Cao Tu Văn chỉ là khó chịu, thì Vương Duy Cốc trong lòng đã sắp phát điên.
Hắn học hành, nịnh bợ, đi theo Cao Tu Văn như chó theo chủ, tìm mọi cách hãm hại Cố Chuẩn tất cả chẳng phải để nhà hắn bớt khổ, để dành bạc làm của hồi môn cho muội sao? Vậy mà bây giờ muội hắn lại bị một tên súc sinh như Cao Tu Văn ngó tới?
Nếu là một nam nhân tốt thì không nói, đằng này lại là đồ phế vật vô dụng, con nhà quyền quý mục nát như heo chó, đã vậy còn muốn biến muội hắn thành thiếp!!!
Vương Duy Cốc hận đến muốn bóp chết Cao Tu Văn!
Ngày hôm đó cũng vậy, hắn qua loa lấy lệ vài câu với Cao Tu Văn rồi kiếm cớ lảng đi.
Hắn cũng biết làm thế kéo dài không được lâu. Nếu hắn cứ né tránh, lần tới có khi Cao Tu Văn trực tiếp ra tay ép buộc, loại người đó chuyện gì mà không dám làm?!
Đang chán nản thì hắn vô tình nghe được hai giọng nói, ngẩng đầu lên thì thấy Cố Chuẩn cùng Đặng Quý Văn đang trò chuyện ở đình phía sau tư thục.
Đối với đôi người này, hắn vốn chẳng ưa ai đặc biệt là Cố Chuẩn. Bao năm qua hắn bày đủ trò hại Cố Chuẩn: một là vì Cao Tu Văn ghét tên đó, hai là do lòng ghen ghét của chính hắn. Cùng là xuất thân hàn môn, tại sao Cố Chuẩn được tiên sinh trọng dụng, vào học mà chẳng phải nộp quà nhập môn?
Trong lòng vốn khó chịu, vừa thấy hắn liền muốn tránh đi. Nhưng vừa nhấc chân thì nghe Đặng Quý Văn nói:
“Ta nghe nói, Cao Tu Văn cũng muốn tham gia kỳ huyện thí sang năm.”
Bước chân Vương Duy Cốc khựng lại.
Cố Chuẩn cười nhạt:
“Phải, hắn còn nói là muốn lấy luôn bảng Tam nguyên cơ.”
“Chỉ bằng hắn? Nói chuyện mơ ngủ à.” – Đặng Quý Văn cười lạnh – “Chỉ bằng cái đầu đó thì đời này đừng mong thi đậu. Theo ta thì hắn nên nhờ cha hắn trộm tờ đề thi về chép rồi đi thi, thế còn thực tế hơn.”
Cố Chuẩn từ tốn:
“Gian lận khoa cử là bị sung quân đấy. Ai mà có đầu óc tử tế thì sẽ không đi tìm chết như thế.”
Đặng Quý Văn hừ một tiếng:
“Ta thì mong hắn ngu đến mức dùng cách đó, nhìn cái mặt hắn đã ngứa mắt sẵn rồi! Nếu hắn bị sung quân đầy đi biên cương, ta Đặng Quý Văn sẽ tiễn hắn một chén rượu.”
Sung quân… sung quân…
Ngồi xổm một bên nghe lén, Vương Duy Cốc cẩn thận nghiền ngẫm bốn chữ “sung quân sung quân”, sắc mặt biến đổi phức tạp, lúc sáng lúc tối, một hồi lâu sau mới bình ổn lại.
Hắn không nói lời nào, lặng lẽ bỏ đi.
Một lúc sau, hệ thống lên tiếng: “Ký chủ, ngươi nói hắn liệu có ra tay không?”
“Cũng phải xem hắn để tâm đến muội muội mình đến mức nào.”
Tên Vương Duy Cốc kia vốn là loại rắn độc, nếu hắn đã nhẫn tâm muốn hại chết Cao Tu Văn thì cũng không phải việc khó. Nhưng nếu vị cô nương tên Vương Nhân kia lại không đủ quan trọng để khiến hắn xuống tay, thì Cố Chuẩn cũng chẳng thiệt, dù sao bị nạp làm thiếp cũng chẳng phải hắn.
Tên Vương Duy Cốc dám tính kế Trường An và Trường Nhạc, vậy Cố Chuẩn vì sao lại không thể tính sổ cả nhà hắn? Lấy một cô nương Vương Nhân đổi lại để Vương Duy Cốc và Cao Tu Văn trở mặt, dù thế nào thì người chịu khổ cũng chẳng phải hắn
Bên kia, từ lúc nghe hai chữ “sung quân” ấy, đầu óc Vương Duy Cốc liền không sao thoát được khỏi suy nghĩ đó. Bốn chữ ấy như vang mãi trong đầu hắn.
Thật sự nếu có thể khiến tên đó bị sung quân đi biên giới, thì nhà mình tự nhiên cũng thoát khỏi cảnh khốn khó. Tên sắc lang đó, đừng nói sung quân, có chém đầu cũng đáng đời!
Nhưng nói thì nói thế, để thật sự ra tay hãm hại người khác đến mức sung quân thì hắn vẫn còn do dự.
Khi hắn thực sự quyết tâm “được ăn cả, ngã về không” là ba hôm sau khi Cao Tu Văn lần nữa nhắc lại chuyện ấy, mà lần này thái độ cực kỳ cứng ép.
Cao Tu Văn trực tiếp chặn đường hắn, hỏi:
“Ta coi ngươi là huynh đệ mới nói chuyện hôn sự này, ngươi hết lần này tới lần khác tránh né, là xem thường Cao gia bọn ta, hay là thấy ngươi muội ngươi gả vào nhà ta là bị bôi nhọ?”
Nói xong hắn còn khinh thường liếc đánh giá Vương Duy Cốc một lượt, nghèo rớt mồng tơi nhìn một cái đã thấy chướng mắt. Nếu không phải vì muốn chọc tức Cố Chuẩn, thì loại người như thế này đến cửa Cao gia còn chẳng bước vào nổi.
Cao Tu Văn hừ lạnh:
“Chúng ta là huynh đệ, cho ngươi mặt mũi mà ngươi không biết điều. Nữ nhân xinh đẹp nào ta chẳng thấy qua? Nói cho không dễ nghe, muội ngươi ấy… cũng chỉ tầm trung thôi!”
Nghĩ đến đây hắn còn thấy thiệt thòi, với thân phận hắn muốn nữ tử xinh đẹp cỡ nào chẳng được?
“Làm thiếp cho ta còn là ủy khuất cho ta!”
Làm thiếp cho hắn hắn còn ủy khuất…
Vương Duy Cốc cúi đầu, trong mắt hận ý suýt nữa tràn ra.
Hắn bấu vào lòng bàn tay đến rách cả da để giữ bình tĩnh, cố vặn môi cười, từ từ giấu hết mọi căm thù sau vẻ mặt thấp giọng:
“Văn ca nói vậy cũng phải. Nhà ta nghèo, ta cũng biết thân biết phận. Nhưng ta vẫn thương muội muội ta, muốn để nó phong quang một chút. Văn ca chẳng phải sắp đi thi huyện thí sao? Nếu huynh đậu tú tài, đến lúc ấy hôn sự chẳng phải càng có thể diện hơn sao?”
Cao Tu Văn nhíu mày: “Ngươi không chịu là vì chuyện đó?”
“Chứ còn vì gì nữa?” – Vương Duy Cốc nói như dỗ dành – “Có công danh thì mọi chuyện khác biệt lắm rồi. Văn ca xem, thứ huynh của huynh chẳng phải vì thi đậu tú tài nên mới oai phong như thế sao? Chờ huynh đậu tú tài rồi xem hắn còn dám kiêu thế nào nữa? Còn Cố Chuẩn, lần huyện thí trước còn bỏ giữa chừng, sang năm chắc chẳng khá hơn đâu. Chẳng lẽ Văn ca không muốn đè bẹp hắn một lần?”
Muốn! Sao lại không muốn! – Cao Tu Văn nằm mơ cũng muốn có ngày ấy.
Nhưng hắn cũng hiểu mình thế nào: “Ngươi tưởng thi đồng sinh dễ lắm sao?”
Vương Duy Cốc ghé sát chút, hạ giọng:
“Người khác không được, nhưng Văn ca nhất định được. Ta nhớ rõ thúc phụ Văn ca hình như là tri phủ Lâm An phủ? Nhờ ông ấy hỏi trước đề thi, mang bài mẫu về chép lại, chẳng phải được sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


