Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam Phụ Khoa Cử Chi Lộ Chương 1: Vai Ác Sảng Văn.

Cài Đặt

Chương 1: Vai Ác Sảng Văn.

“Vị tiểu ca này… có thể nể mặt một chút được chăng?”

Hai học sinh áo xanh nâng tập thơ đến, ánh mắt tha thiết, giọng điệu khẩn khoản.

Thị vệ chỉ lạnh lùng liếc nhìn, cười nhạt một tiếng. Loại chuyện đưa thơ mong được trọng dụng thế này, y gặp không ít:

“Nhị vị xin quay về, đến canh giờ, đại nhân tự nhiên sẽ xem xét bài thi của các vị.”

Hai người đưa mắt nhìn nhau, hơi chán nản. Dù biết trước kết quả, nhưng tận mắt bị từ chối vẫn khiến người ta khó chịu. Không gặp được Lý đại nhân ngay lúc này, thì đến lúc bình thơ càng khó có cơ hội thể hiện tài năng. Chỉ trách thị vệ quá cứng rắn, không nói tình cảm.

Đặng Quý Văn thấy bọn họ vào không được, thấp giọng trào phúng một câu:

“Chó săn! Suốt ngày nịnh bợ quyền quý, nhìn thấy đám bàng môn tả đạo kia thì vồn vã như gặp tổ tông.”

Mắng xong lại thấy bứt rứt. Bởi vì... hắn cũng nào khác gì loại chó săn kia đâu?

Hai hôm trước vừa mới đổ trận tuyết, cảnh tuyết ngắm mai là thú vui thanh nhã. Tri huyện mới nhậm chức Lý đại nhân liền mở tiệc, mời học sinh trong huyện đến Mai Viên ngắm hoa, làm thơ, lấy cớ kết giao hiền sĩ.

Lý đại nhân tên gọi Lý Huống, nhậm chức chưa đầy nửa năm nhưng nổi tiếng là người cứng rắn, quyết đoán. Nghe nói vốn là quan lớn trong triều, chỉ vì gặp chút việc mà bị giáng chức đến chốn huyện đường xa xôi này để tránh họa.

Cho nên lần này Lý Huống mở tiệc, những người có chút danh phận trong huyện, đặc biệt là giới sĩ tử, ai nấy đều đến cả.

Có đùi vàng thì không ôm uổng, nhưng vấn đề là không phải ai muốn ôm cũng ôm được.

Những người có thể tiến đến gần Lý tri huyện, đều là con cháu nhà quyền quý trong vùng, hoặc chí ít cũng là môn sinh cử tử danh tiếng, như Trương tiên sinh.

Còn như Đặng Quý Văn hắn không chen vào nổi chuyện này.

Bận rộn cả nửa ngày vẫn không tài nào đến gần được vị đại nhân kia, Đặng Quý Văn trong lòng cực kỳ không vui. Đang định tìm người bạn tốt của mình để tâm sự vài câu, nhìn quanh cả buổi cũng chẳng thấy đâu.

Cuối cùng, dưới một gốc mai già, hắn mới trông thấy Cố Chuẩn.

Không biết là hoa làm người rạng rỡ, hay người khiến hoa thêm phần sáng bừng.

Đặng Quý Văn đứng thưởng thức Cố Chuẩn một lúc, nghĩ thầm người bạn tốt này của hắn đúng là không thể chê vào đâu được. Khuôn mặt như bậc quân tử, mày mắt nghiêm túc nhưng lại toát lên vẻ hiên ngang của tuổi trẻ.

Cái câu “Xem hoa đông trên đường ruộng, kinh động Lạc Dương người” đại khái là để nói về hắn rồi. Nhân phẩm và tướng mạo đều tốt, nhưng tiếc là vận số lại kém cỏi.

Nhìn thêm một lúc, Đặng Quý Văn mới ném qua một bầu rượu:

"Còn có nhàn rỗi mà đứng ngẩn người ra đây à? Không thấy bọn kia đã tranh nhau mang bản thảo thơ tới trình Lý đại nhân rồi sao?"

Cố Chuẩn không trả lời, chỉ đưa tay nhận lấy bầu rượu, ngửi nhẹ một chút, một mùi thơm nồng lập tức lan ra.

"Rượu ngon."

"Động Đình Xuân Sắc mà, tất nhiên là ngon rồi." Đặng Quý Văn không nhiều lời, ngồi xuống bên cạnh hắn, làm mặt quỷ trêu chọc:

"Ta vừa rồi còn thấy Cao Sùng Đức đứng cạnh Lý đại nhân."

Cố Chuẩn hơi do dự, rồi chậm rãi nói:

"Cao Sùng Đức quản chuyện muối trong huyện, chức vị không nhỏ, đứng cạnh Lý đại nhân cũng là lẽ thường."

"Lão thì đành, nhưng còn con hắn Cao Tu Văn thì tính là gì chứ? Đến cái tú tài cũng không phải!"

Đặng Quý Văn vừa ghen vừa bực mà thốt ra, nhưng nói xong thì chợt thấy có gì đó sai sai.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, Đặng Quý Văn lúc này mới nhớ ra, hắn với Cố Chuẩn… hình như cũng đâu có đậu tú tài!

Quả là ngượng chết đi được.

Hắn gãi mũi chữa thẹn:

"Lần trước là ngoài ý muốn thôi, ai mà ngờ ngươi thi mà lại bị tiêu chảy chứ? Với trình độ của ngươi, kỳ sau chắc chắn đậu mà!"

Vậy sao? Cố Chuẩn cười nhạt trong lòng.

Cao gia nếu đã có thể ngáng chân hắn một lần, thì hoàn toàn có thể ngáng lần thứ hai. Chừng nào hắn còn là một học sinh không quyền không thế, thì cánh cửa trường thi sẽ mãi mãi đóng chặt trước mặt hắn.

Đặng Quý Văn vẫn luôn quan sát hắn, cảm thấy Cố Chuẩn hôm nay có gì đó lạ lạ:

"Ngươi hôm nay… sao cứ thấy là lạ?"

Cố Chuẩn bình thản đáp:

"Không sao, chỉ là cảm thấy… những người này đều thú vị thật."

Đặng Quý Văn còn chưa kịp hỏi thêm, thì Cố Chuẩn đột nhiên động tai hình như nghe thấy gì đó, liền đặt bầu rượu xuống, phủi áo, bước thẳng về phía Lý tri huyện.

Đặng Quý Văn vội đuổi theo phía sau:

"Ơ, không phải nói là không đi à? Sao lại đi rồi? Này, chờ với, ngươi đi chậm một chút chứ…"

Đúng lúc đó, khi họ vừa đi đến, thì Trương tiên sinh, thầy của Cố Chuẩn lại vừa vặn đi tới từ hướng ngược lại. Vừa trông thấy học trò mà mình yêu thích, Trương tiên sinh mừng rỡ, chẳng buồn để ý gì nữa mà gọi to:

"Mau lại đây! Lý đại nhân vừa hay nhắc đến bài thơ lần trước của ngươi đó. Thật trùng hợp! Vừa định sai người tìm, thì ngươi đã tới. Quả đúng là như gió xuôi chiều mà đến vậy!"

Cố Chuẩn mỉm cười nhàn nhạt:

"Có lẽ… là tại ta và tiên sinh, vừa khéo cùng nghĩ tới nhau."

Có phải hay không không sao cả, Trương tiên sinh vốn cũng chẳng bận tâm mấy chuyện ấy, ông ta thẳng tay kéo Cố Chuẩn tiến tới trước mặt Lý Huống.

Đặng Quý Văn ánh mắt sáng lên, nhân cơ hội này đuổi kịp theo.

Khi đi ngang qua mấy thị vệ đứng bên đình, hắn còn cố ý thẳng lưng. Nhìn đi, hắn cũng được tri huyện đại nhân mời vào đấy!

Thị vệ thờ ơ, không hề ngăn cản.

Đặng Quý Văn cảm thấy tương lai của mình cũng sáng sủa hơn nhiều.

Thực ra đình cự mai viên cách vài bước là đến con đường lớn, chỉ cần vài bước nữa thôi, thì bên ngoài học sinh sẽ bị giữ lại ở ngoài không được vào, đó chính là quyền thế của Lý đại nhân.

Đặng Quý Văn vừa thầm cảm thán, vừa nhắm mắt theo chân Cố Chuẩn đi vào. Chẳng bao lâu, mọi người đã tập trung trong đình rồi.

Đột nhiên bị nhiều ánh mắt chăm chú nhìn, khiến Đặng Quý Văn rất ngượng ngùng.

Nhưng Cố Chuẩn thì không, hắn bình tĩnh, không vội vã, không chậm rãi, hành lễ rất trang trọng, không giống những người khác làm động tác dài dòng, phức tạp, mà phá lệ theo cách rất đẹp:

“Học sinh Cố Chuẩn, bái kiến Lý đại nhân.”

Hắn dáng người mảnh khảnh, đứng đó như một cây trúc thẳng tắp, làm cho người ta cảm thấy cảnh vật thêm đẹp đẽ và dễ chịu.

Ánh sáng chiếu vào, Đặng Quý Văn cảm thấy chính mình dính vận may, vội theo sau nhanh chóng xưng danh:

“Học sinh Đặng Quý Văn, bái kiến Lý đại nhân.”

Trương tiên sinh giới thiệu:

“Lý đại nhân, hai người này đều là đệ tử của ta.”

Lý Huống cho phép hai người tiến lên, ánh mắt chăm chú nhìn Cố Chuẩn:

“Ta nghe tiên sinh nói, ngươi không chỉ biết làm thơ mà còn giỏi vẽ tranh, nhưng có chuyện này?”

“Tiên sinh khen ngợi, đó chỉ là chút kỹ thuật nhỏ thôi, khó mà vào được giới thanh nhã.” Cố Chuẩn khiêm tốn đáp.

Lý Huống đặt chén rượu xuống, xua tay:

“Đừng khách sáo. Hôm nay gặp mặt, ngươi hãy vẽ một bức hoa mai để chúng ta xem, để xem rốt cuộc là tiên sinh sốt ruột hay ngươi thật có tài.”

Trương tiên sinh không chút lo ngại.

Cố Chuẩn cũng đồng ý một cách thản nhiên.

Lý Huống nhìn hắn với ánh mắt sâu sắc, cảm thấy người trẻ tuổi này thật sự có tấm lòng kiên định.

Cao Sùng Đức ngồi bên cạnh, nhìn Cố Chuẩn rồi nhìn Lý tri huyện một cách hờ hững, nói:

“Vị này là Cố công tử, đúng là thí sinh kỳ thi đồng sinh lần trước, sao không dự thi lần nữa?”

Trương tiên sinh vội giải thích:

“Lần trước là không phải lỗi của hắn, không rõ sao kỳ thi đồng sinh lại làm cho hắn phải ăn không sạch đồ ăn, nên bị sai sót trong kỳ thi.”

Cao Sùng Đức thong thả đáp:

“Lần sau đừng sai sót nữa là được.”

Cố Chuẩn thấy Cao Sùng Đức vẫn giữ vẻ hiền hòa, như người tu hành, thanh tịnh. Nhưng “tri nhân tri diện bất tri tâm”, Cố Chuẩn biết mình đến được ngày hôm nay, tất cả đều là nhờ sự ban tặng của vị này.

Cố Chuẩn đáp lại:

“Làm phiền Cao đại nhân lo lắng, lần sau sẽ không để chuyện đó xảy ra lần nữa.”

“Phải không?” Cao Sùng Văn ôn hòa cười, rồi quay sang nói với Lý tri huyện về đứa con của mình, Cao Tu Văn, người vừa mới đến với một món đồ cổ, muốn Lý tri huyện xem xét đánh giá.

Lời này gián đoạn, lực chú ý của Lý đại nhân từ trên người Cố Chuẩn liền li khai.

Vừa lúc ấy, những người làm thơ bên ngoài cũng đều làm xong, mời Lý đại nhân đi ra ngoài nhìn xem. Lý Huống tuy không ngóng trông có thể nhìn thấy tác phẩm gì xuất sắc, nhưng là lúc nên cấp thể diện vẫn là phải cấp, huống chi hôm nay vốn chính là hắn làm chủ.

Lý Huống vừa khởi thân, mọi người xung quanh liền nhanh chóng theo sau.

Khi đoàn người vừa rẽ vào một con đường nhỏ, chưa tới khu vực suối núi, bất ngờ từ phía sau có hai người xông đến tấn công.

Cố Chuẩn vốn luôn cảnh giác, vừa thấy có người rút chủy thủ liền lập tức hô lớn cảnh báo: “Đại nhân cẩn thận!”

Lý Huống còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị Cố Chuẩn đẩy ngã xuống đất để tránh nguy hiểm.

Trong lúc hỗn loạn, không rõ ai đó đã hét lên:

“Chạy mau, có người hành thích!”

Đám người lập tức hoảng loạn, chạy tán loạn như ong vỡ tổ, kẻ sĩ nho nhã ngày thường lúc này chẳng khác gì dân thường, thậm chí có người hoảng tới mức chạy rớt cả giày.

Tên thích khách thứ nhất ra tay không thành, tức thì lộ rõ vẻ hung ác, mắng:

“Tìm chết!”

Cố Chuẩn nhanh tay dùng ghế gạt văng chủy thủ, động tác nhanh như chớp khiến đối phương không kịp phản ứng.

Tên thứ hai thấy đồng bọn thất bại thì tức giận, mắt đỏ bừng, hung hăng đâm tới với ý định giết chết Cố Chuẩn trước, sau đó sẽ xử Lý Huống.

Trong lúc vẫn đang kéo Lý Huống lui về phía sau bảo vệ, Cố Chuẩn vẫn nghe ngóng xung quanh. Khi nghe thấy tiếng bước chân của thị vệ chạy đến, hắn cố ý chậm lại một chút, để tên kia đâm trúng cánh tay trái mình.

Tiếng "xoạt" vang lên, áo tay của Cố Chuẩn bị rạch toạc, máu lập tức phun ra.

Trương tiên sinh kinh hô:

“A Chuẩn!”

Này một đao đau đến Cố Chuẩn trước mắt từng trận dần trở nên tối sầm, hắn cắn răng, tiếp tục bảo hộ ở Lý đại nhân.

Cũng may thị vệ kịp thời tới nơi, đúng lúc kẻ kia còn tưởng có thể một đao giết chớt Lý đại nhân, thị vệ liền trong khoảnh khắc đã chế trụ hai tên, áp giải đi.

Trương tiên sinh kinh hách qua đi, lập tức chạy tới chăm sóc học sinh bảo bối của mình:

“A Chuẩn ngươi như thế nào rồi? Sao lại chảy nhiều như vậy máu như vậy, còn đi được sao, mau theo ta đi y quán!”

Cố Chuẩn an ủi nói: “Yên tâm, ta không sao.”

Lời còn chưa dứt, hai tên đạo tặc đột nhiên cuồng khởi, liều chết giãy giụa.

Trong lúc nhất thời, mười mấy thị vệ lăng lao vào khống chế nhưng không chế ngự nổi, hai tên đó lập tức rút đao tự sát. Sự tình phát sinh đột ngột, chờ hai tên kia ngã xuống đất là lúc hết thảy đều đã kết thúc.

Quả thật là một chiêu ra tay tàn nhẫn.

Trong sân, mọi người đều kinh hãi đến choáng váng.

Bên trong, duy chỉ có Lý Huống và Cao Sùng Đức giữ được sự tỉnh táo. Lý Huống thở dài, cảm thấy đám nha dịch ở huyện này thật sự không thể so được với người Kinh thành. Dùng không thuận tay không nói, những việc nhỏ nhặt thế này bọn họ cũng làm không xong. Còn về Cao Sùng Đức, hắn chẳng thèm quan tâm bọn kẻ kia sống chết ra sao, bởi chuyện đó chẳng liên quan đến hắn.

Cũng mặc kệ nói như thế nào, Lý Huống vẫn là người đem hai cổ thi thể kia về, tra xét chút ít.

Bên kia, Cố Chuẩn lại bưng kín đầu mình. Nói thật cũng kỳ lạ, vết thương rõ ràng ở cánh tay, như thế nào đầu lại đau? Chẳng lẽ...

“Tích, trói định thành công.”

Liệu có phải ảo giác không? Cố Chuẩn quơ quơ đầu óc, cảm thấy sắp ngã quỵ. Hắn căm ghét cảm giác không thể khống chế được suy nghĩ lung lay trong đầu mình.

Hệ thống nhẹ nhàng đáp lại một câu:

“Không phải ảo giác đâu, bổn hệ thống là tồn tại chân thật.”

Cùng với lời đó, tiếng ù tai trong đầu Cố Chuẩn ngày càng dữ dội hơn, cuối cùng mắt hắn khép chặt, trực tiếp rơi vào trạng thái hôn mê bất tỉnh.

Hệ thống: “……”

Nó có chút nóng vội quá không nhỉ?

Nhìn thấy Cố Chuẩn bị người nâng lên, đưa vào y quán, hệ thống cũng chẳng còn cách nào khác. Ký chủ đã ngất rồi, nó làm sao mà cấp điện để tỉnh dậy được? Tuy nhiên, dọc đường đi, hệ thống liên tục đánh giá Cố Chuẩn, càng nhìn càng thấy người này không giống một vai ác. Làm sao mà trong người hắn lại không có một chút khí thế bá vương nào chứ?

Hệ thống không quên sứ mệnh của mình. Lần này xuyên vào quyển sách này chính là để viết lại kết cục, chính xác hơn là viết lại phần kết hậu của câu chuyện.

Đây là một bộ tiểu thuyết hư cấu. Trong lịch sử, Nam Tống nguyên bản bị diệt, nhưng sau đó xuất hiện một nhánh mở rộng bởi một nghĩa quân ở Giang Nam kiên cường chống lại. Một vị tướng tên Thẩm Bàng đã lãnh đạo di dân Nam Tống đánh đuổi người Mông Cổ về phương Bắc, thành lập nên Lương quốc. Thẩm Bàng chính là Thái Tổ Hoàng Đế của Lương quốc. Từ đó, hai nước phương Nam và phương Bắc đối chọi, trải qua nhiều năm tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, quân Lương quốc và Mông Cổ liên tục chiến đấu, biến cố xảy ra không ngừng.

Tuy nhiên, đây không phải một bộ chính sử, mà là một cuốn tiểu thuyết cung đấu, quyền mưu và ngôn tình. Nội dung kể về một nữ nhân xuyên qua dựa vào trí tuệ và sự thông minh của mình cùng hoàng tử tương yêu, cuối cùng trở thành Hoàng Hậu, vươn tới đỉnh cao quyền lực.

Cố Chuẩn thì ngược lại, hắn là vai ác nam xứng, xuất thân bần hàn, vận mệnh bất lợi. Qua nhiều lần thất bại trong khoa cử, đến năm 30 tuổi mới gặp được quý nhân, một bước tiến thẳng vào triều đình, cuối cùng đứng vào hàng tể tướng, trở thành thế lực một tay che trời. Đáng tiếc, hắn vẫn thua nữ chính Thạch Lựu, vì cuộc tranh đấu giữa nam nữ chính vô cùng kịch liệt. Dù vậy, vai ác vẫn là vai ác, kết cục vẫn thê thảm, bị xét nhà lưu đày.

Nếu mọi chuyện chỉ đơn giản thế này thì tốt rồi, nhưng vấn đề nằm ở chỗ: sau mười năm, vai ác nam xứng lại liên minh với người Mông Cổ, lật đổ Lương quốc.

Ôi trời ơi, ngay cả Cục Quản Lý Thời Không cũng không dự đoán được diễn biến này. Để sửa đổi kết cục hỗn loạn này, họ đã phái vô số hệ thống xuống đây sửa lại, nhưng càng sửa càng hỗn loạn hơn. Thậm chí nam chính và nữ chính còn bị nam xứng hắc hóa chém chết giữa đường!

Chuyện này thật quá vô lý.

Dần dần, không còn hệ thống nào dám đến đây thử nghiệm nữa, tiểu thế giới này cũng trở thành một phương thiên đế bị Cục Quản Lý Thời Không từ bỏ.

Hệ thống 12138 chính là một trong những hệ thống mới nhất được phái đến đây, có thể nói là “nghé con mới sinh không sợ cọp”. Nó cảm thấy mình có thể thử vận may một lần.

Hệ thống nhớ rõ lúc nó trình bày kế hoạch với các tiền bối, ánh mắt của họ đầy nghi hoặc. Nhưng nó không để ý, vì nó đã có tính toán riêng. Các tiền bối không thể thay đổi kết cục chỉ vì cố áp chế vai ác. Ai mà biết được, càng áp chế lại càng phản tác dụng. Có kinh nghiệm đó, hệ thống quyết định làm ngược lại, nếu không thể áp chế, nó sẽ biến vai ác thành một mặt khác, miễn là không đụng độ trực tiếp với nam nữ chính, nam nữ chính tự nhiên sẽ không gặp quá nhiều khó khăn.

Nó thật là một đứa trẻ lanh lợi!

Hệ thống xoa tay, đang suy nghĩ xem khi Cố Chuẩn tỉnh lại sẽ nói gì, thì đột nhiên nhìn thấy mí mắt người trên giường động đậy.

Ôi, cũng đủ lâu rồi, gần một canh giờ.

Hệ thống háo hức nói:

“Ký chủ, ngươi tỉnh rồi sao?”

Cố Chuẩn nhẹ nhàng động đậy mí mắt, nhưng chậm chạp, không hề mở to mắt. Giọng nói kia có phải ảo giác? Hay là thời điểm hắn tỉnh dậy chưa đúng?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc