Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Tiếu trầm tư khiến Đường Thi cảnh giác, vì bộ dáng này có nghĩa là cô ta đang cân nhắc điều gì đó. Là một nữ cường nhân, Tô Tiếu không tránh khỏi những suy tính riêng, điều này làm Đường Thi không khỏi nghi ngờ cô ta đang đánh giá mình.
"Chị Tiếu Tiếu, mặt em có dính gì à?" Đường Thi cười hỏi.
Tô Tiếu ôn nhu cười: "Không có, chỉ là thấy Đường Đường rất xinh đẹp nên nhìn nhiều một chút."
Đường Thi sờ mặt, cười đáp: "Cảm ơn chị, em cũng thấy mình đẹp, đặc biệt là đôi mắt, chắc được di truyền từ cha mẹ."
"Cảm ơn." Tô Tiếu gật đầu rồi quay lại chú tâm vào trận bóng.
Trận đấu trên sân khá gay cấn. Đường Thi nhanh chóng nhận ra một nam sinh đang đối chọi kịch liệt với Đoạn Thích – chính là Cố Lệ. Cậu ta có khuôn mặt lạnh lùng, dáng vẻ điềm tĩnh ngay cả khi thi đấu, khí chất tỏa ra sự lãnh đạm.
Cố Lệ và Đoạn Thích là hai nhân vật thường được so sánh, từ gia thế đến thực lực đều không kém cạnh nhau. Trận đấu bóng rổ lần này cũng không ngoại lệ, điểm số vẫn bám sát nhau.
Đoạn Thích dẫn bóng đến rổ, chuẩn bị ném thì Cố Lệ bất ngờ xuất hiện, chặn bóng. Nhưng Đoạn Thích nhanh chóng xoay người, ném một cú đẹp mắt, bóng chậm rãi rơi vào rổ. Khoảnh khắc đó như được quay chậm, cả sân bóng dường như nín thở chờ kết quả. Khi bóng xuyên qua rổ, Đường Thi vô thức đặt tay lên ngực, rồi bật cười.
"Đoạn ca thắng rồi! Lại thêm một chiến thắng trước Cố Lệ!" Trần Nghĩa phấn khích: "Đi ăn kem thôi! Tôi bao!"
Nhóm bạn cười đùa, trêu chọc sự hào phóng hiếm hoi của Trần Nghĩa. Trong khi đó, Đoạn Thích nhìn Cố Lệ, cười khinh khỉnh: "Hôm nay cậu xuống phong độ rồi, tối về nhớ luyện tập thêm nhé."
Cố Lệ nheo mắt: "Có ai từng nói cậu rất đáng bị đánh chưa?"
"Cố Lệ, chưa nghe đến chuyện gà trống bại trận bao giờ sao? Cậu bây giờ chính là như thế."
Chương Sơn, bạn Cố Lệ, giận dữ: "Đoạn Thích, cậu quá đáng rồi đấy!"
Nhưng Cố Lệ bình tĩnh lại: "Thắng thua bây giờ không nói lên điều gì cả, cuối cùng ai là người chiến thắng vẫn chưa biết được."
Đoạn Thích cười cợt nhả: "Nghe cậu nói mà tôi nổi da gà, nhưng thực tế là tôi đã thắng."
Bầu không khí căng thẳng, nhưng rồi cả nhóm nhanh chóng chuyển sang chủ đề ăn kem. Đường Thi cùng Tô Tiếu được mời, cả hai đồng ý tham gia.
Khi chọn kem, Đường Thi và Tô Tiếu đều chọn đậu đỏ –mặc dù đậu đỏ là vị mà Tô Tiếu không thích nhất. Nhưng cô ta vẫn chọn,khi nghe người bán kem nói chỉ còn 1 cây kem đậu đỏ thôi,cô ta liền nhường cho Đường Thi và chọn lại kem đậu xanh, điều
này làm cho Đường Thi khó hiểu.
Trong lúc ăn, Đoạn Thích nhìn Đường Thi: "Sao lúc này cô không biết nịnh hót như mọi khi nữa?"
Đường Thi lơ đãng tiếp tục thưởng thức kem, không để tâm đến câu châm chọc của hắn.
Thấy cô phớt lờ, Đoạn Thích cau mày, bước nhanh hơn: "Đi thôi, nếu không theo kịp, tôi sẽ không quay lại tìm cô đâu."
Đường Thi: "..."
Tô Tiếu bật cười: "Đường Đường, Đoạn Thích đối với em rất tốt đấy. Hôm nào chị sẽ đến tìm em chơi."
Đường Thi gật đầu chào tạm biệt, rồi đuổi theo nhóm bạn. Phía xa, bóng dáng thiếu niên và thiếu nữ đi cạnh nhau, hài hòa đến lạ. Tô Tiếu nhìn theo, đôi mắt thoáng hiện lên một tia lạnh lùng.
Đường Thi, cô vừa vặn nhắc nhở tôi, Đoạn Thích – chính là người mà cô ta phải có được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
