Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam phụ hắn yêu nữ phụ Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

Nghe những lời này của bà Phương, Đường Thi cảm thấy bối rối. Đón cô đi? Đi đâu bây giờ?

Vị quân nhân lớn tuổi mỉm cười nói: "Đường Đường phải không. Chú là Đoạn Trường Quân, cháu có thể gọi chú là Chú Đoạn. Cháu còn nhớ ông Đoạn không?"

Đường Thi nhìn tấm giấy tờ Đoạn Trường Quân đưa ra, do dự lắc đầu.

Đoạn Trường Quân nhận ra sự cảnh giác của Đường Thi, an ủi: "Hồi đó cháu còn quá nhỏ, không nhớ cũng phải. Đây là ảnh chụp chung của ba cháu với chú. Lần này chú đến là theo lệnh của ông Đoạn, đón cháu về nhà ở."

Lòng nghi ngờ của Đường Thi giảm bớt. Trong ảnh rõ ràng là cha cô mặc quân phục đứng cùng Đoạn Trường Quân, phía sau còn có nhóm quân nhân khác. Cô cắn môi: "Cháu không muốn đi."

Đoạn Trường Quân kiên nhẫn giải thích: "Đường Đường, chú và ba cháu là chiến hữu. Trước khi mất, ba cháu không yên tâm để cháu một mình nên đã nhờ chú chăm sóc cháu. Ông Đoạn cũng muốn gặp cháu."

Đường Thi lưỡng lự. Cô không muốn đi, nhưng trong mắt mọi người, cô chỉ là cô bé mười lăm tuổi mồ côi chưa thành niên. Nhà họ Đường tuy còn chút tiền, đủ để cô học đến đại học nếu biết chi tiêu hợp lý. Nhưng với tâm hồn một người trưởng thành trong thân xác thiếu niên, Đường Thi không lo lắng chuyện học hành - cô có thể viết văn kiếm tiền nuôi thân. Chỉ là...

"Một mình cháu ở đây mọi người không yên tâm. Có chuyện gì khẩn cấp cũng khó mà đến kịp..." Đoạn Trường Quân phân tích tình hình cho cô hiểu.

Bà Phương cũng khuyên nhủ: "Đường Đường, bà ngoại cháu chắc chắn không yên tâm để cháu một mình ở đây đâu. Về đó cháu có người giúp đỡ, chuyên tâm học hành thi cử. Bà ngoại cháu luôn mong cháu vào đại học."

Đường Thi suy nghĩ thấu đáo. Cô không quen thuộc thời đại này, dù tâm hồn trưởng thành nhưng thân thể vẫn là thiếu nữ mười lăm tuổi. Nếu xảy ra chuyện, một mình khó xoay xở. Bà Phương đã già, gia đình họ cũng giúp đỡ cô nhiều rồi không thể làm phiền họ mãi được.

"Vâng, Chú Đoạn, cháu sẽ đi theo chú." Đường Thi đã quyết định. Nếu nhà họ Đoạn không tốt, cô có thể dùng tiền riêng tìm chỗ ở mới.

Đoạn Trường Quân tươi cười: "Tốt lắm! Đường Đường có gì cần mang theo không? Để chú giúp cháu thu dọn."

"Cháu đã thu xếp xong rồi ạ." Đường Thi chỉ vào vali nhỏ.

Đoạn Trường Quân ngạc nhiên, cô giải thích: "Cháu định vào ở trọ trong trường."

"À, cháu chuẩn bị vào cao trung rồi mà!" Đoạn Trường Quân chợt nhớ ra, "Về Kinh Thị chú sẽ lo thủ tục chuyển trường cho cháu, cháu yên tâm.”

"Cảm ơn chú."

Đoạn Trường Quân mỉm cười hài lòng, thầm nghĩ con gái Đường Thán được dạy dỗ tốt, ngoan ngoãn lễ phép, khác hẳn đứa cháu trai nghịch ngợm nhà mình.

Hành lý Đường Thi chỉ gồm vài bộ quần áo và đồ dùng cá nhân. Cô còn mang theo tấm ảnh gia đình nhà họ Đường. Viên cảnh vệ tiểu Lý nhận giúp vali. Đường Thi hơi ngượng khi Đoạn Trường Quân giới thiệu: "Đây là cảnh vệ của chú, gọi tiểu Lý. Cháu có thể gọi nó là anh Tiểu Lý."

"...Cảm ơn anh Tiểu Lý." Đường Thi cảm thấy kỳ quặc - kiếp trước cô hẳn nhiều tuổi hơn anh ta!

Tiểu Lý nghiêm trang chào. Tác phong chuẩn chỉnh khiến Đường Thi vô thức đứng thẳng người, thầm cảm phục khí chất quân nhân.

Sau khi từ biệt bà Phương, Đường Thi theo Đoạn Trường Quân ra xe. Thấy chiếc xe quân dụng màu xanh lá, cô ngước nhìn vị sĩ quan.

"Chú vừa có việc ở Giang Thị nên nhận đón cháu. Ông Đoạn vốn định tự đến." Đoạn Trường Quân mở cửa sau, "Đường Đường ngồi cùng chú nhé."

Đường Thi gật đầu, bước lên xe. Khi xe chuyển bánh, cô nhìn ngôi nhà hai tầng khuất dần. Dù thời gian ngắn ngủi, nơi đó đã cho cô cảm giác thuộc về đầu tiên kể từ khi xuyên qua.

Đoạn Trường Quân tưởng cô buồn, an ủi: "Nhà chú có cậu con trai hơn cháu một tuổi. Cháu cứ coi nó như anh trai cháu, có gì không hiểu, có thể tìm nó, khi bị bắt nạt, cũng tìm nó giúp cháu xả giận. Trong khu tập thể cũng có nhiều bạn cùng tuổi,cháu có thể chơi cùng."

Nói xong, chính Đoạn Trường Quân cũng thấy khó tin - con trai ông mà biết quan tâm người khác thì trời đất phải đảo lộn! Nhưng để an ủi tiêu cô nương, ông vẫn nên tô hồng một chút.

Đường Thi nghe mà khóe mắt giật giật - cô đâu thể chơi đùa với lũ nhóc mười sáu tuổi? Với tư cách "bà cô", cô chỉ có thể đối xử với chúng như bậc trưởng bối. "Bị bắt nạt tìm anh trai giúp"? Nghe thật buồn cười!

Trên đường đến ga tàu, Đoạn Trường Quân không ngừng trò chuyện, Đường Thi lễ phép đáp lời. Ga tàu những năm 90 đông đúc ồn ào khiến cô khó chịu. Cô nhíu mày, nhưng may mắn cơ thể khỏe mạnh không lo thiếu oxy.

Đoạn Trường Quân dặn dò:"Đường Đường theo sát chú, đừng để lạc, Tiểu Lý, cậu đi vòng ra sau chú ý quan sát"

"Rõ, thưa chính ủy."

Họ mua ba vé giường mềm đi Kinh Thị - hành trình ba ngày ba đêm. Đường Thi xem giá vé rồi lấy tiền trả: "Chú Đoạn, tiền vé ạ."

Đoạn Trường Quân có chút bất ngờ sau đó bật cười nói: Đường Đường, cháu không cần gửi chú tiền vé, chút tiền ấy chú vẫn có." Buồn cười, sao có thể để cô bé tự trả tiền chứ? "

Nhưng Đường Thi kiên quyết giữ nguyên tắc không muốn nợ ân tình. Cuối cùng ông đành nhận, nhưng dặn: "Lần sau đừng khách sáo như vậy nếu không chú sẽ không bỏ qua ."

Bữa trưa, Đoạn Trường Quân đưa hộp cơm: "Ăn no rồi nghỉ ngơi. Lần này chú mời, cháu không được trả tiền."

Đường Thi đành nhận. Phân minh quá đôi khi thành vô tình.

Trên tàu, Đường Thi ngủ thiếp đi bên cạnh Đoạn Trường Quân. Tỉnh dậy cô thấy đầu óc choáng váng, nhưng nhu cầu sinh lý cấp bách hơn: "Chú ơi, cháu ra ngoài chút."

Nhà vệ sinh xa, Đoạn Trường Quân đứng đợi ở ngoài. Xong việc, Đường Thi mở cửa va phải một phụ nữ trẻ.

"Cháu không sao."

“Không sao là tốt, cháu có muốn rửa tay không? Đây là nước chú chuẩn bị cho con gái, vừa hay xin lỗi cháu."

Đường Thi từ chối: "Không cần ạ. Người nhà còn đang đợi cháu ở đằng kia."

Người đàn ông trung niên nhìn theo hướng tay của Đường Thi, vừa nhìn thấy Đoạn Trường Quân trên người mặc quân trang, biểu tình trên mặt nhanh chóng thay đổi:" Đằng kia sao, vừa rồi rất xin lỗi, cô gái nhỏ thật rộng lượng. "

Thấy Đoạn Trường Quân mặc quân phục đứng ở xa, người đàn ông nhanh chóng rời đi.

"Cô Đường muốn rửa tay sao? "Tiểu Lý cầm một chai nước đưa cho Đường Thi, Đường Thi nhìn bình nước, chớp mắt, rửa tay?

" Cám ơn anh Tiểu Lý."Đường Thi nhận nước khoáng.Chợt nhận ra điều gì đó. Người đàn ông khi nãy cầm chai nước đầy, nhưng thời buổi này mang chai nước đầy cũng bình thường. Dù vậy, cô vẫn thấy bất an.

"Đường Đường, cháu sao thế?" Đoạn Trường Quân hỏi khi thấy sắc mặt cô khác lạ.

Đường Thi do dự, không biết có nên nói ra nghi ngờ về bọn buôn người hay không. Rửa tay xong ,Đường Thi lôi khăn giấy từ túi áo ra thì phát hiện một mẩu giấy nhàu nát từ trong túi áo rơi ra,bên trên có một chữ "Cứu" màu đỏ tươi được viết xiêu vẹo đưa lại gần có thể ngửi thấy mùi máu Nhớ lại vẻ hoảng loạn của người phụ nữ trong nhà vệ sinh, cô hiểu ra mọi chuyện.

"Chú Đoạn, cháu có chuyện quan trọng!" Đường Thi thì thầm, đưa mẩu giấy, "Người phụ nữ nãy có lẽ bị bắt cóc. Cháu nghĩ người đàn ông đó không phải cha cô ấy."

Đoạn Trường Quân lập tức nghiêm túc. Là quân nhân, ông hiểu tính chất nghiêm trọng của việc này.

"Chúng ta sẽ điều tra, nhưng cháu phải chỉ rõ họ cho chú."

Đường Thi thở phào. Cô sẽ hợp tác để cứu người phụ nữ bất hạnh đó.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc