Trận chiến cuối cùng kết thúc, hai người quả nhiên đã giành được ngôi đầu trong “Thiên Viên Thí Luyện”.
Doãn Huyền Lâm đắc ý ra mặt, hắn ưỡn ngực, hất cằm, đi vòng quanh sân đấu như thể toàn bộ công lao đều là của một mình hắn vậy. Khi nhận thưởng, một đống linh bảo quý giá bị hắn không chút khách khí chọn tới chọn lui. Hắn vừa lẩm bẩm “sư đệ một cái ta một cái”, “ta một cái rồi ta lại một cái nữa”, vừa nhanh tay vơ hết những món đồ tốt nhất vào túi mình!
Mọi người xung quanh chỉ biết bất lực nhìn hắn, cũng may là có Tạ sư đệ vẫn luôn phong đạm vân khinh. Y chỉ lặng lẽ đứng đó, nhìn hắn tự mình ở đó rạng rỡ như gà trống thắng trận, hoàn toàn không thèm so đo tính toán với hắn.
Mà ở một góc, phóng viên của tờ báo nhỏ Chu Huyền Lạc thì vội vàng lấy giấy bút ra, loẹt xoẹt vẽ lại một bức phác thảo dựa trên cảnh tượng đầy hài hước này.
Nhưng có một điều kỳ lạ là, rõ ràng Tạ sư đệ trong suốt cả quá trình đều không có biểu cảm gì đặc biệt. Vậy mà không hiểu sao, lúc vẽ ra, Chu Huyền Lạc lại cảm thấy trong đôi mắt đen của y dường như có ẩn chứa một chút ý cười.
Thật quá kỳ lạ, hắn sửa đi sửa lại mấy lần rồi mà vẫn cảm thấy như vậy.
Trong tiệc mừng công sau thí luyện, Doãn Huyền Lâm lại càng khoác lên mình một chiếc áo bào gấm màu đỏ thẫm thêu hoa văn mây bằng chỉ vàng, eo thắt đai ngọc, đầu đội kim quan, ăn mặc vô cùng xa hoa.
Toàn thân toát ra khí chất cao quý khiến người ta khó có thể tưởng tượng hắn đã từng là một tên tiểu khất cái. Lúc này còn phe phẩy một cây quạt xương ngọc, thoạt nhìn hệt như một vị tiểu vương gia tuấn tú, vàng son ngọc ngà nhưng lại phóng đãng không bị ràng buộc.
Doãn Huyền Lâm ở Đường Đệ tiên môn người ghét chó chê, không ngờ ra ngoài lại vì tiêu tiền hào phóng, vung tiền như rác mà rất được lòng người.
Đặc biệt là rất hợp cạ với các thiếu gia tiểu thư của Kim Thiền Tông, môn phái giàu có nhất tu chân giới.
Nửa sau bữa tiệc, ba người này đã quấn quýt ăn uống với nhau, thật sự là…
Cùng một vẻ châu quang bảo khí, lấp lánh đến mù mắt người, ngay cả cái vẻ kiêu ngạo hống hách lúc cười cũng giống hệt nhau.
…
Nửa sau bữa tiệc, có người say rượu ca múa, có người ra ngoài hóng mát ngắm hoa.
Chu Huyền Lạc đợi mãi, cuối cùng công phu không phụ lòng người, đã bắt gặp được cảnh Tạ Thầm lặng lẽ rời khỏi chỗ ngồi, đi về phía Doãn Huyền Lâm đã uống đến say mèm.
Cho đến lúc này, nhờ ánh sáng ấm áp của chiếc đèn lồng bên cạnh, Chu Huyền Lạc mới phát hiện ra đôi giày xa hoa của Doãn Huyền Lâm lại bị rách.
Có lẽ là do trang sức vàng trên giày quá nhiều, một chỗ sắc nhọn đã đâm rách lớp da hươu, đâm vào trong. Chỉ là bị tà áo dài che khuất, không ai nhận ra.
Doãn Huyền Lâm say đến mơ màng, đầu tiên là cười hì hì một lúc.
Cho đến khi chân trần lộ ra trong gió đêm, mới đột nhiên như tỉnh mộng. Cả người gần như lập tức ôm gối co rúm lại trên ghế đá trong đình, ánh mắt kinh hãi, nói năng lộn xộn: “Ngươi ngươi… giữa thanh thiên bạch nhật, còn ra thể thống gì nữa. Ợ! Ngươi muốn làm gì?”
“Sư huynh chảy máu rồi.” Tạ Thầm bình tĩnh đáp.
“Ngươi câm miệng, ngươi, ngươi đừng chạm vào!”
Cổ chân vẫn bị Tạ Thầm nắm chặt.
Đêm tối như vậy, Chu Huyền Lạc vẫn có thể thấy rõ mặt Doãn Huyền Lâm đỏ bừng.
Tạ Thầm một tay nhẹ nhàng nắm cổ chân hắn, một tay lấy ra từ trong lòng một bình thuốc bằng ngọc trắng. Mà Doãn sư huynh tuy cắn môi không lên tiếng nữa, nhưng lại ngượng đến mức ngay cả ngón chân cũng hơi co lại.
Thuốc mỡ mát lạnh, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng, được Tạ Thầm cẩn thận bôi lên vết thương.
*mê hí hí
Tạ Thầm không hiểu: “Giày tốt như vậy, tại sao lại bị hỏng?”
Doãn Huyền Lâm nghe vậy, khóe miệng giật giật, nín nhịn nửa ngày mới hậm hực nói: “Ngươi tưởng ai cũng được trời ưu ái như ngươi sao! Dù có đánh nhau đến toàn thân đầy máu, vạt áo cũng có thể không dính lấy một hạt bụi.”
Hắn ấm ức kể lể: “Đi trong rừng cũng sẽ không bao giờ bị cành cây làm xước, bị bệnh bị thương cũng sẽ không trở nên xấu xí, giữa núi thây biển máu giết một đường mà tóc cũng không hề rối!”
“Người bình thường… căn bản không giống như ngươi!”
“Người bình thường ra ngoài đồ sẽ bị mất, đế giày sẽ bị rớt, sẽ bị mèo hoang cào. Luyện võ sẽ đâm vào chính mình, ngự kiếm phi hành sẽ đâm phải đồng môn…”
“…”
Tạ Thầm im lặng lắng nghe.
Dưới ánh nến, ánh mắt của y lúc đó rất khó hình dung.
Như thể có ý cười, lại như thể có vài phần mê hoặc. Nhìn chằm chằm đến mức Doãn Huyền Lâm toàn thân không thoải mái.
“Nhìn, nhìn cái gì mà nhìn! Nhìn nữa ta móc mắt ngươi ra bây giờ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
