Nửa năm sau, trại tạm giam.
Ôn Tiêu tự thú, nhưng tự xưng có bệnh thần kinh, cần cảnh sát giúp đỡ, hi vọng cảnh sát có thể giúp anh ta dừng giết người, mà anh ta không thể khống chế mình.
Nhìn người đàn ông đối diện tự xưng là luật sư, khóe miệng Ôn Tiêu giật giật, mắt nhìn thẳng mặt người đàn ông đối diện, không lập tức dời đi.
Hai cúc áo trên cổ không cài, theo cổ áo rộng mở, còn có thể mơ hồ thấy vết cào trong ngực người đàn ông.
Rõ ràng là không lâu, do phụ nữ để lại.
- Anh là luật sư biện hộ của tôi sao?
Ôn Tiêu nhìn anh ta, độ cong khóe môi không đổi, ý cười càng sâu càng lạnh hơn:
- Mẹ tôi thực sự coi tôi là con trai sao? Ít nhất phải tìm một luật sư đứng đắn đến chứ không phải một người mới đánh trận xong.
Đối diện, Trình Duật Chu cười nhạt, đôi mắt đen tuyền nhìn chằm chằm Ôn Tiêu, trong mắt là suy xét.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)