Chu Dật lẳng lặng nói xong chuyện xưa kia, đôi mắt chậm rãi sáng hơn.
Thân thể Nam Mộc vì phẫn nộ, bi thương mà run rẩy, tiếng hít thở cũng trở nên trầm trọng hơn.
Nhưng mà hình như Chu Dật không chú ý tới phản ứng của cô, suy nghĩ của anh ta giống như vì chuyện xưa vừa rồi, bị kéo ra xa hơn.
Trong nhà xưởng bỏ hoang, gió chui qua cửa sổ sứt mẻ vào trong, làm bức mành treo tạm thời ở đó bị thổi vù vù rung động.
Tiếng gió ngoài cửa sổ đột nhiên quấy nhiễu Chu Dật đang trầm tư.
- Trước đây Chu Vũ rất thích chơi diều, mỗi lần em ấy nhìn thấy diều bị đứt, bị gió thổi càng ngày càng xa, đều rất cao hứng.
Nam Mộc cố gắng làm mình trấn định bình tĩnh lại, khi nói chuyện, cô nhìn thoáng qua Tần Cận Bắc.
Anh quá im lặng rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)