Sau khi tạm biệt Hàn Viễn, Nam Mộc và Tần Cận Bắc xoay người đi về.
Đi tới đi lui, bổng nhiên cô ngẩng đầu, dựa sát vào người anh hít hít mũi.
-Lần này, anh uống rượu rồi.
-Còn nhớ?
Anh nhẹ nhàng vuốt ve ngón tay mêm mại của cô, mày nhíu lại, trong mắt mang theo ý cười.
-Lời anh đã nói, em đều nhớ rất rõ ràng.
Cô nhìn anh, con mắt đen tuyền xinh đẹp bởi vì ý cười àm hơi hơi cong.
Bốn năm trước cô cũng như thế này, mạnh dạn trêu ghẹo anh, chỉ là khi đó, lời nói của cô, anh cũng không quá để trong lòng.
-Nam Mộc
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)