Mười giờ tối.
Tiếng nước ‘rào rào’ trong phòng tắm không ngừng, Nam Mộ ngồi trên ghế sofa, đặt máy tính lên trên đùi xem phim điện ảnh.
.
Nam Mộ thích bộ phim điện ảnh nhất, đó là bộ phim điện ảnh nhận được nhiều lời khen ngợi, rất nhiều người nói, xuất hiện làm cho phim thương mại và phim văn nghệ không thể cùng tồn tại tranh luận, trở nên không có ý nghĩa.
Trong phim nhựa, Heath Ledger độc nhất vô nhị, cũng thành một phần vui đùa.
Bộ phim nhựa này Nam Mộ xem đi xem lại rất nhiều lần, cuối cùng chính cô cũng không nhớ rõ, rốt cuộc mình xem bao nhiêu lần rồi.
là bộ phim nhựa cuối cùng trong hệ liệt, nhưng đây là lần đầu tiên cô xem.
Trên màn hình, vừa đúng đến cảnh một cảnh sát nói với nam chính.
- Sau đó bọn họ bắt đầu yêu cầu đứa bé tràn ngập phẫn nộ này đi làm chuyện cậu ta không làm được - - quên quá khứ đi, tiếp tục cuộc sống.
- Lúc bọn họ không thể hiểu được đứa nhỏ này, đứa nhỏ này được đưa về cô nhi viện lần hai.
- Sau đó tôi mới hiểu được, tôi nên che giấu phẫn nộ, soi gương luyện tập tươi cười, giống như đeo mặt nạ vậy..
Trái tim cô giống như bị thứ gì đó đâm mạnh.
Nam Mộ quay đầu nhìn về phía phòng tắm theo bản năng, Tần Cận Bắc còn chưa đi ra ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)