Bốn tháng sau bên ngoài đại học Nam Sư, Lương Thu Hòa gặp lại Nam Mộc, trùng hợp đến mức khiến anh ta phải giật mình.
Cô ngẩng đầu lên, trên gương mặt trẻ trung xinh đẹp nở nụ cười nhẹ nhàng, đó là một gương mặt xinh đẹp đáng kinh ngạc cùng với mấy phần ngây thơ chưa trải đời.
- Trùng hợp vậy, chú cảnh sát.
Sau khi thấy rõ người đàn ông trước mặt này là ai, nụ cười bên khóe môi Nam Mộc càng sâu hơn.
Lương Thu Hòa nhìn cô gái trước mặt, ngây người trong phút chốc.
Anh còn nhớ rõ lần trước khi gặp cô, trông thấy cô gái nhỏ nhắn xinh xắn mà thân thủ lại cực kỳ linh hoạt đẹp mắt, tay không chế ngự một tên trộm, nếu như chuyện chỉ đến đây là kết thúc thì hẳn đã là hoàn mỹ rồi.
Nhưng lần nào cô cũng trẹo chân như vậy.
Trong bốn tháng này, anh không phải chưa từng nhớ tới cô, Mạnh Vĩ có đôi khi sẽ oán hận anh, nói anh là một thằng lỗ mãng, đến cả số điện thoại của Nam Mộc cũng không biết đường giữ lại, kết quả cứ như vậy mà mất liên lạc.
Thời cơ cực tốt tới mà không biết nắm bắt thì nhất định sẽ phải cô độc cả đời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)