Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau này, Thục phi nói với ta:
Có tướng quân Bắc Địch để mắt đến Hiền phi nên đưa bà về làm thiếp.
Đối với người Nam Đường đã trở thành nô lệ, có thể dựa vào cây to là nơi nương tựa tốt nhất.
Nhưng ta không thể an tâm.
Muội muội của Từ tướng quân chưa bao giờ là một nữ nhân dịu dàng, lấy sắc hầu người.
Bà có thể sử dụng kiếm giáo tốt, tính cách quả quyết dứt khoát.
Năm đó, khi Hiền phi vừa vào cung, vì không hài lòng với việc triều đình cống nạp cho Bắc Địch mà bà đã đá phụ hoàng vào hồ Thái Dịch.
Một nữ nhân như vậy sao có thể cam tâm phục vụ Bắc Địch.
Dự cảm không tốt trong lòng ta càng ngày càng mạnh.
Cho đến nửa năm sau, bên ngoài nhà giam người Nam Đường náo loạn vô cùng.
Ta kiềm chế nỗi sợ hãi, chạy ra ngoài.
Ngày hôm đó, cuối cùng ta cũng thấy Hiền phi mà mình mong nhớ ngày đêm.
Cảnh tượng trước mắt, lại như cây rìu chém vào xương thịt ta.
Người từng mạo hiểm trộm thuốc cho ta, người dạy ta múa kiếm.
"Trường Lạc! Hãy sống! Dù phải dùng mọi cách cũng phải sống!"
Phụ hoàng ta, là người thứ năm lao lên.
Ông mặc chiếc long bào đã không còn nhận ra màu sắc, trước tiên bóp cổ Hiền phi mắng nhiếc.
“Lý Tu làm sao có thể lấy loại tiện nhân như ngươi! Hầu hạ tướng quân Bắc Địch không tốt sao? Ngươi cứ phải giết người, cứ phải giết người!”
Vừa chửi vừa nắm lấy đao của binh lính xung quanh, đâm thẳng vào người Hiền nương nương: “Ngươi đi chết đi, các ngươi đắc tội với người Bắc Địch thì tất cả phải chết hết…Chết rồi cũng tốt, chết rồi cũng tốt… Các ngươi chết rồi thì sẽ không liên lụy đến ta nữa!”
Nhát đâm nhát chém, như một con chó điên, không chịu dừng lại.
Cho đến khi bị lính Bắc Địch đánh cho đầu chảy máu, mới run rẩy bò quỳ xuống dưới chân Bắc Địch Vương: “Đại vương, đều là lỗi của tiện nhân đó, không liên quan gì đến ta, không liên quan gì đến ta!”
Hiền phi nương nương đã chết.
Bà giả vờ đánh cắp tin quân sự, tự tay giết chết đại tướng Bắc Địch chỉ để đổi lấy hai tấm lệnh bài xuất thành bằng chính mạng sống của mình.
Nữ tướng của Nam Đường, Từ Uyển Thanh.
Vì muốn duy trì huyết mạch hoàng tộc Nam Đường, bà đã hy sinh bản thân lại bị hoàng đế bại quốc của Nam Đường dùng đao đâm thành lỗ máu.
Cuối cùng bị vứt vào đống xác chết cho sói hoang ăn thịt.
Nhưng ta và Thục nương nương không thể làm gì được.
Tất cả người Nam Đường bị canh giữ nghiêm ngặt, cấm rời khỏi chỗ của mình.
Cho đến hai tháng sau, sau khi bọn chúng kiểm tra không còn đồng bọn nào, lính canh mới lơi lỏng.
Ta và Thục nương nương khi ấy mới có thể giả dạng làm nô lệ của tướng quân Bắc Địch mà ra khỏi thành.
Ngày đó, đã tròn hai năm kể từ khi bọn ta đến Bắc Địch.
Vương thành Bắc Địch đèn đuốc sáng trưng, mọi người bận rộn không ngừng.
Có vài nô tỳ Bắc Địch bưng khay trái cây đi qua, đang bàn luận về yến tiệc sắp tới.
Ngay lúc đi lướt qua họ, ta bỗng thấy bất an.
Nửa năm trước, Bắc Địch Vương vừa ban hành lệnh mới, trước khi thống nhất Trung Nguyên sẽ không tổ chức bất kỳ yến tiệc nào, nay lại là chuyện gì!
Trong chớp mắt, một ý nghĩ khiến người ta kinh hãi hiện lên trong đầu.
Khi ta đuổi theo hỏi.
Mấy nô tỳ Bắc Địch ban đầu hơi ngạc nhiên.
Những lời tiếp theo lại khiến ta như rơi vào hố băng: “Tiểu cô nương, chẳng lẽ ngươi không biết sao——Thương Ngô Lục Châu bị đồ sát, tướng thủ thành Từ Tử Kính, đã chết từ lâu rồi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


