Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ta là công chúa duy nhất của Nam Đường, ta bị phụ hoàng túm tóc kéo ra giữa điện để lĩnh thưởng.
Lúc đó, hoàng cung đã hoàn toàn bị người Bắc Địch chiếm đóng.
Nữ quyến hoàng gia Nam Đường như con mồi, chờ đợi vận mệnh bị lăng nhục và tàn sát.
Nhìn ta lảo đảo ngã xuống đất, người Bắc Địch trong điện cười cợt đến mức không đứng thẳng nổi thắt lưng.
Ai có thể ngờ rằng: vị vua Nam Đường thất thế, để xin một cây kim vá chiếc long bào cũ nát trên người, lại dâng đứa con gái mới chín tuổi của mình ra.
Nhưng khi nhìn rõ mặt ta, tiếng cười lập tức dừng lại.
Vị Bắc Địch Vương ngồi cao trên ngai vàng, mặt mày biến sắc, đá phụ hoàng ta đang hăm hở lên báo công ngã lăn ra đất.
Phụ hoàng run rẩy, sớm đã như chó nằm bò dưới đất, không ngừng dập đầu cầu xin tha thứ.
Dập đầu được một nửa, ông bỗng nhớ ra điều gì đó, vội vàng kéo Quý phi kiều diễm bên cạnh.
"Quý phi biết nhiều chiêu trò… đảm bảo làm đại vương hài lòng, đảm bảo làm đại vương hài lòng…
Không đủ sao? Không đủ ta còn có… Ta biết những nữ nhân đó trốn ở đâu, ta sẽ dâng hết cho đại vương!"
Trong tiếng cười độc ác của người Bắc Địch, ngày càng nhiều nữ quyến Nam Đường bị áp giải lên.
Hiền phi dạy ta múa kiếm, Thục phi cùng ta đọc sách, ngay cả hoàng tẩu mới gả vào hoàng gia nửa năm trước…
Mặt trời lặn trong cảnh hoang tàn, thành đô nhuốm máu.
Người Bắc Địch xông tới, tiếng kêu gào đau đớn và thê lương của các nữ nhân vang khắp đại điện.
Phụ hoàng như ý nguyện xin được cây kim vá áo, ông ngồi ở ngoài điện, chỉ cách một cánh cửa, vẻ mặt hài lòng vá chiếc long bào cũ nát trên người.
Không biết đã bao lâu, cửa điện cuối cùng cũng mở ra.
Người đầu tiên bước ra là Thục phi bên cạnh phụ hoàng mười năm.
Bà là người phụ nữ dịu dàng và đoan trang nhất trong hậu cung, thanh khiết như đóa mai trắng giữa mùa đông.
Thế nhưng vào hôm nay, quần áo rách rưới, búi tóc tán loạn.
Thi thể nằm khắp nơi trước điện Kim Loan, bà nhìn thẳng vào vị Đế Vương chuyên tâm khâu long bào kia. Sau đó, bà run tay lau đi nước mắt của ta, ôm lấy ta khi ấy chỉ vừa tròn chín tuổi, gắt gao bảo vệ trong ngực.
"Đứa bé ngoan, đây là năm thứ mười lăm của Hy Ninh."
"Ngươi phải nhớ kỹ, đây là năm Hy Ninh thứ mười lăm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


