Edit: nad
“Thiếu chủ, thuộc hạ không mảy may dám động tới nàng.”
Nói xong, An Túc cúi đầu
“Thuộc hạ biết tội.”
Nói xong một lúc lâu sau, lệ khí xung quanh Quân Vực dần dần tan đi.
Hắn rũ mắt, lấy ra một cái hộp nhỏ từ cổ tay áo.
Mở ra rồi thưởng thức hạt châu rực lửa kia.
Mí mắt buông xuống, lệ chí lay động, cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
“Tự đi lãnh phạt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

