Phủ Phúc Thọ Trưởng công chúa, trong rừng cây phía sau viện Diệu Hoa.
Những tán cây cao to mang đến vài phần mát mẻ cho ngày hè nắng gắt. Ánh mặt trời thỉnh thoảng xuyên qua kẽ lá rọi xuống, chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo của tiểu mỹ nhân đang nằm dưới gốc cây. Mỹ nhân nhắm nghiền hai mắt, bàn tay nhỏ nhắn gác vắt vẻo bên miệng, hai má đỏ bừng, thoạt nhìn đang ngủ vô cùng say sưa.
Cách đó không xa, Úc Hương vội vã đi tới, trên khuôn mặt luôn trầm ổn nay lại không giấu được vẻ kinh hỉ.
"Quận chúa, đại hỉ! Đại hỉ!"
Giọng của nàng ấy vang lên, cao hơn bình thường đến tám độ.
Tiểu mỹ nhân trên sập nhíu mày, chu môi, kéo chiếc chăn mỏng lên trùm kín đỉnh đầu, dáng vẻ mười phần kháng cự. Hôm nay Úc Hương sao lại mất bình tĩnh như thế nhỉ?
Bởi vì quá mức hưng phấn, Úc Hương hoàn toàn không nhận ra sự cự tuyệt của chủ tử nhà mình, bước nhanh tới lặp lại:
"Quận chúa, đại hỉ! Đã có tin tức của Thái tử gia rồi!"
Nguyên Giác đã về rồi sao? Vậy là cá khô nhỏ của miêu mễ đã có tung tích!
Tần Miểu Miểu lập tức hất tung chiếc chăn mỏng trên đầu, bật dậy khỏi giường sập, bước nhanh về phía viện Thanh Huy của mẫu thân. Úc Hương, Úc Nhu, Úc Cam và Úc Đường chỉ biết bất đắc dĩ mỉm cười, nhặt đôi giày mà vị quận chúa nhà mình bỏ lại, vội vàng đuổi theo.
Tần Miểu Miểu thở hồng hộc chạy đến viện Thanh Huy, Trưởng công chúa đã ngồi đợi sẵn. Thấy nữ nhi mồ hôi nhễ nhại, quần áo xộc xệch, thậm chí giày cũng chưa mang, bà không khỏi nhíu mày.
Nhưng ngay sau đó, bà lại mỉm cười thấu hiểu. Miểu Miểu và Thái tử vốn là thanh mai trúc mã, tình nghĩa vô cùng sâu đậm. Lần này ngài đi công cán trở về, Miểu Miểu kích động cũng là chuyện đương nhiên. Chỉ là…
"Cục cưng, mau mang giày vào trước đã." Trưởng công chúa chậm rãi lên tiếng.
Tần Miểu Miểu ngoan ngoãn ngồi xuống, mặc kệ cho nhóm Úc Hương xỏ giày giúp mình. Đôi mắt to tròn của nàng trông mong nhìn mẫu thân, chứa đầy sự chờ đợi.
Cá khô nhỏ... cá khô nhỏ... cá khô nhỏ... Con sen đã về, nhất định sẽ mang cá khô nhỏ cho meo meo. Rốt cuộc miêu lại có cá khô để ăn rồi!
Trưởng công chúa yêu thương xoa cái đầu nhỏ mềm mại của con gái. Thấy khuôn mặt kiều diễm non nớt của nàng chẳng giấu nổi chút tâm sự nào, bà lại có chút phát sầu. Miểu Miểu vẫn chỉ là một đứa trẻ, Thái tử cũng quá vội vàng rồi.
Thấy mẫu thân không nói lời nào, Miểu Miểu kìm nén không được, mở to đôi mắt trong veo cẩn thận thăm dò: "Mẫu thân, Đức Minh ca ca đã về rồi sao?"
Biểu cảm đánh mất chí bảo này của nàng thành công chọc cười Trưởng công chúa. Trên khuôn mặt mỹ diễm ung dung của bà bất giác nở một nụ cười: "Thật sự muốn ăn cá khô đến vậy sao?"
"Vâng vâng! Đức Minh ca ca nói thịt cá tương tư ở Bắc địa vô cùng non mịn, lại có sẵn vị ngọt thanh, làm thành cá khô thì ăn ngon tuyệt trần."
Cá tương tư? Trưởng công chúa giật giật khóe miệng. Bà từng sống ở Bắc địa mười năm nhưng chưa từng nghe nói tới loại cá nào tên là "cá tương tư". Tám phần lại là tên tiểu tử kia vì muốn dỗ ngọt Miểu Miểu nên mới bịa ra đây mà. Niệm cá tương tư, cũng là tưởng niệm hắn.
Tuy nhìn thấu tâm tư của vị Thái tử kia, Trưởng công chúa cũng không vạch trần, chỉ tỏ vẻ nghiêm túc nói: "Nếu Thái tử điện hạ đã hứa cho con cá khô, vậy trong thời gian này không được tới Tiên Vị Các nữa."
Tiên Vị Các là tửu lâu nổi danh nhất kinh thành, hương vị món ăn thuộc hàng đệ nhất, đặc biệt món cá làm cực kỳ xuất sắc.
"Không muốn, không muốn!" Nghe tin dữ, Tần Miểu Miểu lắc đầu nguầy nguậy như đánh trống bỏi.
Con sen hiện tại mới tới Vị Thủy, ít nhất cũng phải một tháng nữa mới về tới nơi. Bây giờ mà bắt meo meo cắt cơm thì miêu kiên quyết không đồng ý!
Nhưng Trưởng công chúa lại cực kỳ kiên quyết: "Cá khô nhỏ của Thái tử điện hạ và Tiên Vị Các, con chỉ được chọn một."
"Mẫu thân~" Miểu Miểu nhích tới, đôi tay nhỏ bé túm lấy ống tay áo của Trưởng công chúa, nhẹ nhàng lay động.
"Không được."
"Vậy... nửa tháng nữa rồi cắt được không ạ?" Biết không thể làm mẫu thân đổi ý, nàng đành giơ một ngón tay trắng trẻo ra, cố gắng mặc cả.
Nàng vốn sinh ra đã kiều diễm, khuôn mặt đẹp như hoa, lại thêm đôi mắt hạnh trong vắt như nước mùa thu, thực sự khiến người ta không nỡ cự tuyệt.
"Không thể." Trưởng công chúa đau đầu đỡ trán, cố gắng chống lại ánh mắt thế công của nữ nhi. Cũng không biết nha đầu này có phải mèo chết đói đầu thai hay không mà lại thích ăn cá đến vậy.
Thấy mẫu thân đã quyết, nếu tiếp tục làm nũng chỉ e cá khô Đức Minh ca ca mang về cũng bị tịch thu luôn, Tần Miểu Miểu đành ngoan ngoãn thu tay lại. Đôi mắt nàng bắt đầu buông thõng, thẫn thờ nhớ về hình bóng những con cá.
Không biết món cá tương tư mà Đức Minh ca ca mang về có thật sự ngon như lời huynh ấy nói không nhỉ? So với Tiên Vị Các thì thế nào? Trước khi đi huynh ấy rõ ràng bảo một tháng sẽ về, kết quả lặn một hơi ba tháng mới rề rà tới Vị Thủy. Bụng miêu mễ đều đã đói meo đến gầy rộc đi rồi đây này.
Trưởng công chúa lặng lẽ xoay chuỗi Phật châu trên tay, trong lòng thầm đánh giá tình hình. Bà tuy không can thiệp triều chính, nhưng dù sao cũng là công chúa hoàng gia. Đối với cục diện triều đình hiện tại, dù không nắm rõ toàn bộ thì ít nhất cũng hiểu được tám phần.
Đức Minh Thái tử thủ đoạn trác tuyệt, tâm tư sâu không lường được. Dù Hoàng hậu nguyên phối mất sớm, Kế hậu sau này từng bước ép sát, hắn vẫn ngồi vững trên ghế Thái tử từ khi còn rất trẻ. Nhưng Ngũ hoàng tử do Kế hậu sinh ra chỉ kém Thái tử ba tuổi, thiên tư cũng xuất chúng, kẻ ủng hộ rất đông. Thêm vào sự hậu thuẫn từ nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu, phe cánh này đã hình thành một thế lực không hề nhỏ.
Nếu Thái tử luôn bình an suôn sẻ, Ngũ hoàng tử tự nhiên chẳng có cơ hội thượng vị. Nhưng lần này Thái tử mất tích thời gian dài, thế lực trên triều sớm đã bị Ngũ hoàng tử âm thầm tằm ăn rỗi mất một nửa. Thái tử hồi kinh, tình cảnh sắp đối mặt vô cùng hung hiểm.
Phúc Thọ Trưởng công chúa cụp mắt, nhìn nữ nhi ngây thơ vô tâm vô phế trước mặt mà lòng muôn vàn sầu lo. Bà không lo cho vị Thái tử điện hạ sâu không lường được kia, bà chỉ lo cho con gái mình. Với dáng vẻ thiên chân vô tà này, làm sao nàng đối phó nổi với những trận đả kích ngấm ngầm hay công khai chốn hoàng gia đây?
Tần Miểu Miểu đương nhiên không biết mẫu thân đang lo lắng chuyện gì. Vừa về đến viện của mình, nàng đã chui tọt vào thư phòng.
"Các ngươi đều không được vào đây." Nàng chắn ngang cửa, ra lệnh cho các tỳ nữ bên ngoài.
"Vâng ạ."
Nhẹ nhàng đóng chặt cửa lại, Miểu Miểu đi tới trước bàn, làm bộ làm tịch cầm bút lông lên, nhưng tròng mắt lại láo liên nhìn về phía cửa sổ. Xác nhận bên ngoài không có ai, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Tay phải cầm bút vạch vạch vẽ vẽ lên tờ giấy trắng, tay trái lại lén lút thò vào ngăn bàn sờ soạng.
Mò mẫm nửa ngày, nàng lôi ra được một chiếc hộp nhỏ. Vừa mở nắp, mùi hương ngào ngạt của thịt khô xộc lên. Nàng bốc ngay một miếng bỏ vào miệng, vui vẻ thưởng thức vị cay xè đậm đà trên đầu lưỡi, không kìm được lại nhét thêm miếng nữa.
Vẫn là miêu mễ cơ trí, biết đường giấu lương thực dự trữ!
Tay phải vẫn không ngừng múa bút trên giấy, cho đến khi nhai nuốt sạch sẽ miếng thịt trong miệng, nàng mới thỏa mãn dừng tay.
Bức họa Đức Minh ca ca rốt cuộc cũng vẽ xong rồi, mỏi nhừ cả tay. Miêu mễ thật là chăm chỉ và hiểu chuyện quá đi mất!
Mong sao mong trăng, cuối cùng cũng mong được Đức Minh ca ca trở về. Tần Miểu Miểu vui vẻ chạy thẳng đến Đông Cung.
Nàng là cô con gái út được Phúc Thọ Trưởng công chúa sinh ra khi đã lớn tuổi, từ nhỏ đã được Hoàng đế bệ hạ và Thái tử điện hạ sủng ái vô cùng. Thế nên trong hoàng cung chẳng ai dám cản bước nàng, để nàng thông thuận đi vào.
Ngồi trên cỗ kiệu mềm, Tần Miểu Miểu chống cằm, mang vẻ mặt tâm trí để đâu đâu. Đức Minh ca ca hiện giờ đang làm gì nhỉ? Có mang cá khô cho miêu mễ không? Món cá khô đó có thật sự ngon như lời đồn không?
Mải mê chìm đắm trong suy nghĩ về cá, Tần Miểu Miểu không hề nhận ra kiệu của mình đã dừng lại từ lúc nào.
"Tham kiến Lan Lăng Quận chúa." Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.
Tần Miểu Miểu vén rèm kiệu, liền thấy một người đang đứng ngay phía trước, vừa vặn chặn ngang con đường dẫn đến Đông Cung.
"Lý Huyện chúa có chuyện gì sao?" Nàng kỳ lạ hỏi.
Vị Lý Huyện chúa này tên là Lý Văn Huyên, đích trưởng nữ của phủ An Quốc công - nhà mẹ đẻ của Kế hoàng hậu. Nàng ta luôn tỏ ra văn nhã, hào phóng, cử chỉ chừng mực, trước nay nước sông không phạm nước giếng với nàng. Hôm nay sao lại chủ động chặn đường bắt chuyện?
Lúc này cảnh xuân đang độ đẹp nhất, bên cạnh có một cành hoa đào vươn ra cách Miểu Miểu không xa. Hoa đào phản chiếu dung nhan, trông nàng cực kỳ kiều diễm động lòng người. Cũng không biết là hoa đào làm nền cho mỹ nhân, hay mỹ nhân làm tôn lên vẻ đẹp của hoa đào nữa.
Lý Văn Huyên cụp mắt, cố tình né tránh gương mặt tuyệt sắc của Miểu Miểu, bày ra vẻ mặt nghi vấn vô cùng đúng mực: "Quận chúa muốn tới Đông Cung sao?"
"Đúng vậy." Tần Miểu Miểu gật đầu.
"Đông Cung..." Lý Văn Huyên tỏ vẻ ngập ngừng, dường như đang giãy giụa trong lòng, nửa ngày sau mới nói tiếp: "Trong cung cấp bậc rõ ràng, nhân tâm dễ đổi thay, Quận chúa vẫn nên chú ý một chút thì hơn."
Nói xong, nàng ta hành lễ rồi lui sang một bên nhường đường.
Miểu Miểu khó hiểu liếc nhìn nàng ta một cái, hoàn toàn chẳng hiểu người này đang lải nhải cái gì.
Thế nhưng, với tư cách là một chú mèo con, ưu điểm lớn nhất của Tần Miểu Miểu chính là "tâm vô cùng lớn". Chỉ một lát sau, nàng đã quăng sạch sự khó hiểu ấy ra sau đầu.
Vẫn là cá khô nhỏ của nàng quan trọng hơn.
Đợi nàng đi khuất, tỳ nữ mặc áo tím đứng sau lưng Lý Văn Huyên mới hậm hực bất bình:
"Lan Lăng Quận chúa thật đúng là không coi ai ra gì, tiểu thư chủ động chào hỏi mà nàng ta đến kiệu cũng không thèm xuống."
Lan Lăng Quận chúa tuy thân phận cao quý, nhưng tiểu thư nhà nàng cũng đâu có kém! Là đích trưởng nữ của Quốc công phủ, lại được đích thân Thánh thượng phong làm Huyện chúa, rất được Hoàng hậu nương nương sủng ái, so với Quận chúa cũng chẳng thua thiệt gì.
Lý Văn Huyên nhíu mày, nét mặt mười phần nghiêm khắc: "Ăn nói cẩn thận."
Tỳ nữ hoảng sợ, vội vàng câm miệng.
Những chuyện phát sinh phía sau, Tần Miểu Miểu không hề hay biết, mà cũng chẳng có hứng thú muốn biết. Hiện tại trong đầu nàng chỉ ngập tràn hình ảnh cá khô nhỏ của Đức Minh ca ca.
Hưng phấn lao đến cửa Đông Cung, nàng lại bị một tên thị vệ ngăn lại.
"Hửm?" Nàng dùng đôi mắt to tròn, ươn ướt nước nghi hoặc nhìn tên thị vệ cao lớn nghiêm túc trước mặt.
"Quận chúa, ngài..." Không thể đi vào.
Lời còn chưa dứt, đã bị một giọng nói hưng phấn cắt ngang.
"Quận chúa, ngài tới rồi!"
Một lão thái giám có dáng người mập mạp, khuôn mặt hớn hở chạy vội tới, trong giọng nói tràn ngập niềm vui sướng.
"Vâng vâng, ta tới tìm Đức Minh ca ca."
"Thái tử điện hạ đang ở thư phòng, ngài mau vào đi ạ." Lão thái giám – chính là Vương Thuận, Tổng quản thái giám hầu hạ bên người Đức Minh Thái tử – cười tủm tỉm nói.
Tần Miểu Miểu gật đầu, xách làn váy bước vào trong.
Tên thị vệ thấy nàng đi vào thì trong lòng cuống quýt, định lên tiếng gọi lại. Thái tử điện hạ đang nghị sự trong thư phòng, sao Quận chúa có thể vào mà không cần thông báo cơ chứ? Hơn nữa, tình trạng của điện hạ hiện giờ lại đang…
Vương Thuận lập tức kéo hắn lại, ra hiệu im lặng.
Với kinh nghiệm hầu hạ Thái tử điện hạ nhiều năm của ông, Quận chúa vào đó chắc chắn sẽ không sao. Huống hồ, ông thừa hiểu ý nghĩa của Quận chúa đối với điện hạ. Biết đâu điện hạ gặp được Quận chúa, bệnh tình lại có tiến triển thì sao!
Thị vệ hiểu ý, tức khắc bội phục sát đất vị Tổng quản lão mưu thâm toán bên cạnh chủ tử này.
"Chỉ là..." Thị vệ cau mày.
"Cái gì?"
"Khương tiểu thư vẫn đang ở bên trong mà..."
Vẻ mặt đang đắc ý thỏa mãn của Vương Thuận bỗng cứng đờ. Gai ốc nổi rần rần khắp sống lưng, phảng phất như ông vừa nhìn thấy ánh mắt báo tử của chủ tử.
Đúng rồi, sao ông lại quên béng mất vị Khương tiểu thư kia cơ chứ!
Toang rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



