Diệp Cửu Cửu cũng chẳng biết những con cua này từ đâu chui ra, chỉ có thể cười trừ hai tiếng, sau đó vội vàng cúi xuống bắt cua bỏ vào bồn rửa. Sáu con cua tụ lại một chỗ lại bắt đầu đánh nhau.
Bà Lưu tiến đến bên bồn rửa nhìn ngó: "Còn khỏe lắm."
Diệp Cửu Cửu phụ họa: "Vừa nãy cháu còn bị chúng kẹp tay đấy ạ."
"Càng cua khỏe lắm, cháu cẩn thận một chút." Bà Lưu dặn dò một câu rồi xách giỏ đi: "Bà đi chợ trước đây, đi muộn thì không còn rau tươi nữa."
"Vâng ạ." Diệp Cửu Cửu tiễn bà ra ngoài. Không biết những con cua đó có ăn được không nên cô không dám tùy tiện tặng người khác, đành im lặng tiễn bà Lưu về.
Tiễn bà Lưu đi rồi, cô quay trở lại bếp nhìn những con cua đang kẹp rong biển tươi rói. Rốt cuộc chúng từ đâu đến?
Diệp Cửu Cửu không yên tâm, kiểm tra lại camera giám sát một lượt, sau đó đi vào khu vực nhà hàng từ cánh cửa bên kia bếp, vén tấm rèm in hoa bước ra. Đó là một gian nhà hình chữ nhật, rộng khoảng bảy mươi mét vuông, cửa bếp đối diện với cửa chính màu đen.
Khu vực bên trái là không gian ăn uống, giống như sân sau, đều là tường gạch xanh ngói xám, mang nét cổ kính rất có sức hút. Điểm khác biệt duy nhất là một bên hướng ra phố được lắp cửa sổ kính lớn.
Đây là mặt tiền được yêu cầu cải tạo khi phố dân gian được xây dựng cách đây vài năm, với mỹ danh là để thống nhất phong cách nhằm thu hút khách du lịch. Nhưng sau khi bỏ ra một số tiền lớn để lắp đặt thì lại chẳng có ma nào ghé, ước tính đến giờ bà nội vẫn chưa kiếm lại đủ vốn liếng bỏ ra sửa sang.
Nhà hàng có tổng cộng hai tầng, bình thường bà nội chỉ sử dụng tầng một, tầng hai dùng làm phòng chứa đồ.
Diệp Cửu Cửu mở cửa lớn để thoáng khí, cho gió trong lành sau cơn mưa tràn vào, xua tan sự ẩm mốc tích tụ trong nửa tháng đóng cửa. Cô đi ra cửa nhìn con hẻm lát đá xanh, nhìn xa xa trên con phố dài hẹp không một bóng người, khung cảnh vô cùng vắng vẻ.
Cô đi lòng vòng trước cửa cũng không phát hiện ra vấn đề gì, đành chậm rãi quay trở lại bếp: "Thật kỳ quái."
Diệp Cửu Cửu hoàn toàn không có manh mối, cô nhìn chằm chằm vào sáu con cua trong bồn rửa: "Rốt cuộc các ngươi từ đâu đến?"
Những con cua giơ càng lên gõ gõ, hoàn toàn không thèm để ý đến cô.
"Thành thật khai báo, nếu không ta sẽ ăn thịt bọn mày." Diệp Cửu Cửu chọc chọc những con cua đang giương nanh múa vuốt, trong lòng có chút dao động.
Thành phố này nằm xa vùng biển, rất ít khi thấy hải sản tươi sống như vậy, cho dù có thì giá cũng rất đắt. Mấy năm đi học và làm việc ở Hải Thành, Diệp Cửu Cửu nhìn những chiếc càng mập mạp của đám cua tươi này, đột nhiên thấy thèm thuồng.
Nhưng có ăn được không nhỉ?
Chắc là ăn được chứ.
Đang vào mùa hè oi bức, người ta thường chán ăn, vì vậy Diệp Cửu Cửu định nấu một ít cháo. Cô lấy gạo từ tủ bếp bên cạnh ra, ngâm trước nửa giờ, đợi gạo nở rồi cho vào nồi đất ninh, như vậy cháo nấu ra sẽ sánh và thơm hơn.
Trong lúc ninh cháo, Diệp Cửu Cửu bắt đầu sơ chế mấy con cua xanh, cô định nấu cháo cua.
Trước đây lúc đi học ở Hải Thành, cô từng làm thêm ở một nhà hàng hải sản nên rất rành cách chế biến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










