Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mỹ Thực: Tủ Lạnh Nhà Tôi Thông Đại Dương Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

"Tớ cũng ưng." Cậu chàng mập mạp nhìn về phía bếp: "Bà chủ xinh đẹp quá trời."

"Thấy người ta xinh mà cắm đầu ăn món đắt thế à? Năm món đi tong hơn một nghìn tệ, thà đi ăn lẩu còn hơn." Cậu bạn đi cùng bĩu môi khinh thường: "Dù sao người ta cũng chưa làm, hay là mình chuồn đi."

"Hủy đơn thì mất mặt lắm." Một chàng trai khác lên tiếng: "Nếu không ngon thì chúng ta cứ báo cáo lên cơ quan quản lý thị trường là được."

Ban đầu ai cũng lo bị lừa, nhưng đến khi Diệp Cửu Cửu mang đồ ăn lên, mùi thơm nức mũi lập tức chinh phục tất cả: "Rõ ràng chỉ là nộm rong biển bình thường, sao tớ lại có cảm giác như đang thưởng thức món khai vị ở nhà hàng 5 sao thế này?"

"Đâu phải rong biển thường, đây là rong biển cực phẩm giá 88 tệ đấy."

"Để tớ thử món trứng hấp này xem." Cậu chàng mập mạp xúc một thìa nghêu hấp trứng mềm mịn như sữa, vẻ mặt say sưa: "Ngon tuyệt, tan ngay đầu lưỡi, vị tươi ngọt vô cùng."

"Từ nhỏ đến lớn tớ ăn không ít món trứng hấp, trước đây cứ tưởng tôm hấp trứng ở khách sạn lần trước là đỉnh nhất rồi, ai ngờ món này còn xuất sắc hơn." Cậu bạn đi cùng cảm thấy miếng trứng mềm đến mức lưỡi mình sắp rụng ra theo.

"Ngon thật sự." Những người bạn khác cũng không kìm được mà giơ ngón cái tán thưởng: "Chúng ta cũng ăn hải sản nhiều nơi rồi, sao ở đây lại ngon vượt trội thế nhỉ?"

"Tôi cũng thấy thế." Mẹ bé Kiều Kiều ở bàn bên cạnh nói vọng sang: "Hải sản chỗ khác ăn cứ thấy tanh tanh, nhưng ở đây tuyệt nhiên không có mùi tanh, ngược lại còn có hậu vị ngọt, không biết có phải do bỏ thêm đường không?"

"Ngon lắm ạ." Kiều Kiều đáng yêu bưng bát cháo hải sản, giọng nũng nịu: "Cháo này ngon quá đi mất."

"Bà chủ, cho chúng tôi gọi thêm vài món nữa." Cậu chàng mập mạp nhìn đám bạn đang cắm cúi ăn, sợ hết phần nên vội gọi thêm.

Tiếp đó lại có ba bàn khách vãng lai ghé vào nếm thử. Lúc gọi món thì đau ví muốn khóc, lúc đồ ăn lên thì ngon đến phát khóc: "Tươi quá, thơm quá!"

"Ngon hơn hẳn hải sản tôi từng ăn, bà chủ trước đây là đầu bếp khách sạn 5 sao à?"

"Không phải đâu, tôi chỉ thích tự mày mò thôi." Diệp Cửu Cửu từ nhỏ đã thích theo bà nội học nấu nướng, lại tiếp thu rất nhanh. Cộng thêm việc bản thân cô dường như rất có duyên với đồ dưới nước, nên sau khi đến Hải Thành, cô đã chuyên tâm học hỏi rất nhiều cách chế biến hải sản.

Mọi người đều kinh ngạc: "Tay ngang mà nấu ngon thế này sao!"

"Chủ yếu là do nguyên liệu rất tươi, chỉ cần chế biến đơn giản cũng đủ làm nổi bật hương vị vốn có." Diệp Cửu Cửu khiêm tốn, cho rằng công lao phần lớn thuộc về đám hải sản.

Khách hàng ngẫm nghĩ thấy cũng có lý: "Đúng là tươi thật! Ăn vào cứ bon mồm, nhoáng cái đã hết sạch. Bà chủ, cho chúng tôi thêm một đĩa sò điệp hấp tỏi và ốc hương xào cay nữa nhé?"

"Bàn này cũng muốn thêm một đĩa nghêu hấp trứng và hàu nướng phô mai."

"Chúng tôi cũng gọi thêm."

"Xin lỗi quý khách, quán hết hàng rồi ạ." Hai ngày nay lượng hải sản dự trữ đã cạn, chỉ còn lại ít nộm rong biển và nghêu vàng nhưng không đủ chia đều, hơn nữa Diệp Cửu Cửu cũng thấm mệt rồi.

Khách hàng thì muốn đến lắm, chỉ là ví tiền hơi đau: "Có dịp nhất định sẽ quay lại."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc