Những người thỉnh thoảng đi ngang qua cũng để ý thấy cửa hàng cuối ngõ này lại mở cửa, nhưng trông có vẻ khác trước.
Bên ngoài cửa sổ kính sát đất có thêm mấy chậu chuối cảnh lớn, lá chuối xanh biếc rủ xuống tự nhiên, che đi một nửa không gian, tạo thêm sự riêng tư cho bên trong.
Ngoài ra, trên bức tường màu xanh xám cạnh lối vào còn gắn một tấm biển gỗ cổ, trên đó khắc hai chữ "Cửu Cửu", bên dưới là hình một con cá. Chỉ vài nét vẽ đơn sơ nhưng lại rất sinh động, có hồn.
"Ở đây lại mở nhà hàng mới từ bao giờ thế? Trông cũng được đấy nhỉ, không biết bán gì?"
"Nhìn từ bên ngoài không biết được, làm người ta tò mò quá."
"Chúng ta đi làm trước đã, tối rảnh thì quay lại xem thử."
Chủ mấy cửa hàng còn mở cửa trong ngõ cũng ló đầu ra xem, thấy bên trong vắng tanh thì cười khẩy rồi quay về tiệm của mình, chào hỏi mấy vị khách lác đác.
Họ không để ý thấy lúc này có một cậu bé mập mạp đang lon ton chạy đến nhà hàng, dùng sức đẩy cửa ra.
Cùng với tiếng cửa mở, tiếng chuông gió treo sau cửa cũng vang lên, âm thanh trong trẻo dễ nghe. Diệp Cửu Cửu nghe thấy tiếng động thì lau tay, lập tức đi ra.
"Chị đẹp ơi, chúng em đến ăn cơm nè." Cậu bé mập như một quả pháo nhỏ lao về phía Diệp Cửu Cửu, giọng nói mềm mại: "Em còn muốn ăn cháo hải sản chị nấu nữa."
Mẹ Lạc Lạc đi theo sau cũng nói ngay: "Chủ quán, khai trương hồng phát, buôn may bán đắt nhé."
"Cảm ơn." Diệp Cửu Cửu nở nụ cười rạng rỡ nhất trong ngày với những vị khách đầu tiên: "Chào mừng quý khách, các vị muốn ngồi ở đâu ạ?"
Mẹ Lạc Lạc nhìn cửa hàng mới tinh, kinh ngạc đến mức không ngậm được miệng. Chỉ mới hai ba ngày mà không gian đã trở nên tao nhã như vậy, bà chủ này cũng có chút bản lĩnh đấy: "Chúng tôi có bảy người, ngồi ở bàn dài cạnh cửa sổ nhé."
Mẹ Lạc Lạc dẫn theo con trai, chồng và cha mẹ đôi bên nên đã chọn một bàn dài cạnh cửa sổ ở góc phòng. Trên bàn đặt một lọ sứ nhỏ màu xanh nhạt, bên trong cắm một cành dây leo. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ kính chiếu vào cành lá, tràn đầy sức sống.
Bà ngoại Lạc Lạc nhỏ giọng hỏi con gái: "Không phải con bảo giống quán ăn ven đường sao? Sao trông có vẻ đắt thế này."
"Không gian đẹp không tốt à mẹ?" Mẹ Lạc Lạc nhìn Diệp Cửu Cửu đang bưng ấm trà đi tới, cười hỏi: "Chủ quán, cái này là cô thuê người thiết kế à?"
"Vâng." Diệp Cửu Cửu ngừng lại một chút: "Hải sản này đều được vận chuyển ngẫu nhiên, mỗi ngày có gì thì làm nấy, hôm nay chỉ có mấy loại sò ốc này thôi ạ."
Cô nói tiếp: "Tất cả đều tươi sống, chất lượng rất tốt, vì vậy số lượng không nhiều, hết là nghỉ."
Mẹ Lạc Lạc gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, các quán ăn tư nhân đều tùy hứng như vậy: "Vậy để tôi xem chọn món gì."
"Mẹ ơi, con muốn ăn cháo hải sản, muốn ăn trứng chưng." Cậu bé mập vẫn nhớ món hải sản lần trước, níu chặt tay mẹ nằng nặc đòi gọi hai món này.
"Được, gọi cho con." Mẹ Lạc Lạc nhìn chồng: "Chúng ta đông người, hay là gọi mỗi món một phần?" Gọi hết cũng chỉ mất hai nghìn hai, tính ra mỗi người hơn ba trăm, giá cả cũng ổn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


