Trên đường trở về, Lilin còn đen đủi bị một con côn trùng biến dị cắn phải. Lúc ấy hai đứa chẳng còn tâm trí đâu mà đi vòng theo đường cũ nữa, trong đầu chỉ duy nhất một suy nghĩ: phải chạy thật nhanh về vùng an toàn bên trong bức tường cao.
"Không ngờ tụi cháu lại đi nhầm đường rồi vô tình phát hiện ra chị chủ thần kỳ và nhà hàng của chị ấy!" Lina hào hứng kể lại.
"... Ừm."
Hai người đi phía sau lén nhìn nhau một cái. Họ căn bản chẳng tin mấy lời nhảm nhí về khoai tây nướng với khoai lang nướng giải độc của Lina, chỉ thấy tội nghiệp cho con bé. Giờ thấy Lina dẫn họ đi về hướng này, họ lại càng khẳng định chắc nịch rằng Lilin đã lành ít dữ nhiều. Khu vực này trước khi mạt thế xảy ra vốn là một nông trường ngoại ô thành phố, hầu như chẳng có vật tư gì từ thời cổ đại để mà thu thập, có chăng cũng chỉ là những loại rau củ mục nát trong lòng đất.
Kể từ sau khi bị sắc xanh ăn mòn, tất cả các loài thực vật dường như đều mất đi khái niệm về thời gian, chúng không bao giờ chết, và những loại rau củ dưới lòng đất cũng không hề bị thối rữa. Chúng chỉ ngày một xanh hơn, và độc tính ngày càng trở nên đáng sợ. Người nhặt rác trong thành thường không bao giờ bén mảng đến phía tây.
Hai năm đầu khi tường cao mới dựng lên, phía tây chính là vùng đất tử thần vì đây là nơi tập trung nhiều thực vật biến dị nhất, chỉ cần sẩy chân một cái là mất mạng như chơi. Về sau, các đội dị năng giả của ba thành lớn mỗi năm đều tới đây dọn dẹp một lần để làm giảm hoạt tính của đám động thực vật biến dị ngoài tường tây, mức độ nguy hiểm nhờ vậy mới giảm đi đáng kể. Nhưng đổi lại, chỗ này cũng chẳng còn tinh thể nào để mà nhặt nhạnh nữa.
Dân trong thành đều biết rõ đi sang hướng tường tây lợi nhuận cực kỳ thấp, chưa kể nếu đen đủi gặp phải đám sinh vật biến dị hung hãn mới sinh trưởng sau đợt càn quét của dị năng giả thì coi như mất mạng.
Đa số mọi người đều chọn đi hướng bắc hoặc hướng đông. Phía bắc là tàn tích đô thị cũ, phía đông là khu di tích nhà xưởng, ở những nơi đó thu hoạch được nhiều đồ dùng có giá trị hơn. Nếu may mắn còn tìm được thực phẩm được niêm phong kỹ lưỡng từ thời trước mạt thế như sữa bột, đồ hộp, bánh quy nén; còn nếu vận khí bình thường thì cũng nhặt được ít phế liệu kim loại, nhựa mang về đổi tiền thành. Thực vật biến dị ở hai hướng đó cũng thuộc loại cây cảnh tương đối "ôn hòa", tính ổn định cao, sản sinh ra nhiều tinh thể mà lại không dễ đột nhiên nổi điên giết người.
Chỉ có những người có năng lực chiến đấu thấp kém trong thành, hoặc những kẻ tội nghiệp không tranh giành được địa bàn ở các hướng khác mới cắn răng mạo hiểm đi về phía tây này.
Cái hướng mà Lina đang dẫn đi lại càng hoang vu hẻo lánh, ngoại trừ mấy cây biến dị khổng lồ đã mất hoạt tính thì chỉ toàn là mấy cái nông trường xanh lè xanh lẹt. Bình thường làm gì có ai thèm đặt chân tới đây.
"Mẹ kiếp, thực vật bên này mọc thành cái quái gì thế này rồi? Nhìn thôi đã thấy ngứa mắt, chỉ muốn châm một mồi lửa đốt sạch sành sanh cho rảnh nợ." Long Nhã căm ghét đám động thực vật biến dị này tận xương tủy, vừa đi vừa lầm bầm chửi rủa.
"Đến dị năng giả còn chẳng làm được chuyện đó, cô mà đòi làm à? Để giữ cho trong thành hoàn toàn sạch bóng thực vật đã phải tốn bao nhiêu công sức rồi đấy. Cái thứ này mà đốt lên, sắc xanh bốc ra nồng nặc có thể trực tiếp làm người ta nghẹt thở mà chết ngắc ngay tại chỗ, trước đây không phải chưa có kẻ ngu làm thử đâu."
"Ai mượn anh lên lớp tôi?" Long Nhã gắt gỏng vặn lại. Cô phóng ánh mắt hung dữ quét qua đám cây cối xung quanh, cuối cùng mất kiên nhẫn hỏi Lina: "Đến chưa hả Lina? Cháu không dẫn lạc đường đấy chứ?"
"Không có đâu ạ! Cứ đi theo mùi thơm là tìm được thôi, mọi người không ngửi thấy mùi khoai tây với khoai lang nướng thơm phức à?" Trái ngược với tâm trạng nặng nề của nhóm Long Thiến, Lina lại tỏ ra vô cùng vui vẻ và phấn chấn.
"Làm gì có cái m..." Có người định mở miệng bác bỏ, muốn làm cho cô bé tỉnh mộng.
Thế nhưng gã mới nói được nửa câu thì mũi bỗng hít hà thấy cái gì đó.
Khoan đã... Mùi hương này, hình như thật sự là mùi khoai lang nướng? Vừa có vị ngọt lịm vừa pha lẫn chút mùi thơm cháy xém đặc trưng của khoai tây nướng!
Đây không phải là ảo giác của gã đấy chứ?!
Gã ngơ ngác nhìn những người đi phía trước, chỉ thấy dì Thiến và Thu Kiệt cũng đang đưa mắt nhìn nhau, gương mặt sau lớp khăn che không rõ biểu cảm. Ngay cả Long Nhã cũng phải nhíu chặt đôi mày: "Hình như đúng là... Không phải là cái bẫy của con cây biến dị nào đấy chứ?"
"Không phải đâu ạ!" Lina hớn hở kéo tay áo Long Nhã tiến lên phía trước, chỉ tay vào một khoảng trống cách đó không xa, vốn bị một tảng đá lớn che khuất một nửa, hào hứng hạ thấp giọng nói:
"Chị Nhã, dì Thiến, chị chủ và chị cháu ở ngay đằng kia kìa!"
Mấy người nương theo ngón tay của cô bé nhìn sang, đồng tử của ai nấy đều đồng loạt co rụt lại vì kinh ngạc.
— Làm sao có thể?!
Họ không hề nhìn thấy thi thể lạnh ngắt của Lilin, mà đập vào mắt họ lại là... một người con gái không hề đội mũ trùm đầu hay đeo khăn che mặt, và một chiếc xe ba bánh có dựng lán che?
Cứ như là một giấc mơ vậy.
Trong nhóm, có người lẩm bẩm thốt lên, giọng nói run rẩy đầy khó khăn:
"Thật sự... có một nhà hàng sao?"
Ngoại trừ Lina đang hớn hở lao nhanh về phía chị gái mình, những người còn lại đều chết trân tại chỗ, thần trí chấn động đến mức chưa thể hoàn hồn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
