"Dì Thiến, nhóm Tiểu Nhã về rồi ạ."
Một người đàn ông dáng vẻ thư sinh, gầy gò gõ gõ vào cánh cửa của căn nhà gỗ rách nát, thấp giọng nói vào bên trong.
"Vào đi."
Anh ta đẩy cửa, dẫn ba người phía sau bước vào nhà.
Căn nhà gỗ bày biện rất cũ kỹ và đơn sơ. Đồ đạc vỏn vẹn chỉ có một chiếc bàn và một chiếc ghế đẩu. Người được gọi là "dì Thiến" là một người phụ nữ tóc ngắn, mặc bộ quần áo dài tay bó sát cổ tay cổ chân gọn gàng, bắp tay trông rất săn chắc và có lực.
"Thu hoạch thế nào?" Long Thiến lên tiếng hỏi.
"Mẹ kiếp, phía đông bị đám người Chó Điên vét sạch sành sanh rồi. Thời gian trước bọn họ mới tuyển thêm người, đi đến đâu là càn quét đến đấy, chẳng chừa lại cái gì cả. Chúng cháu lượn lờ cả buổi sáng mà chỉ nhặt được ngần này đồ thôi." Cô gái đi cùng bực bội tháo chiếc khăn che mặt ra, lộ ra một gương mặt còn khá trẻ.
Cô "xoảng" một tiếng, ném mạnh chiếc túi lớn trong tay lên bàn.
"Long Nhã, đừng có hấp tấp bộp chộp như thế."
Hai người bên cạnh cô cũng tháo khăn che mặt màu đen xuống, người đàn ông trẻ tuổi hơn lên tiếng nhắc nhở một câu, rồi quay sang nói với Long Thiến: "Dì ơi, lần sau ra ngoài tường chúng ta phải đổi hướng thôi."
"Thế thì đi đâu được? Tường nam thì bị phong tỏa hoàn toàn rồi, phía bắc dì lại không cho đi. Phía đông thì đám Chó Điên cứ làm càn như thế, chẳng lẽ lại đi phía tây?" Long Nhã tức tối đá một phát vào chân bàn.
"Bớt chút sức lực đi, món đồ nguyên vẹn duy nhất trong nhà sắp bị cô đá sập rồi đấy."
"Long Thạch, bớt bắt bẻ tôi đi." Long Nhã lườm thanh niên vừa nói một cái.
Long Thiến đang kiểm tra đồ đạc trong túi. Bên trong có mười mấy viên tinh thể nhỏ nằm rải rác, và năm viên tinh thể cỡ trung bình. Ngoài ra, chiếm đa số là những mảnh vỡ kim loại, vải vụn và vài chiếc chai nhựa không còn nguyên vẹn, chẳng rõ trước đây dùng để đựng thứ gì.
"Chỗ này miễn cưỡng đổi được sáu phần lương thực. Hôm nay dì ăn rồi, ngày mai dì sẽ nhịn, giữ lại nửa phần cho Cách Lý, phần còn lại mấy đứa chia nhau đi."
"Không cần đâu ạ, ngày mai cháu không ăn nữa. Tức cũng no rồi! Cháu vẫn còn ít tiền ở đây, tính ra cũng đủ sáu phần rưỡi lương thực đấy." Long Nhã nói.
"Chút tiền đó cháu cứ tự giữ lấy đi." Long Thiến bảo.
"Chỗ tôi vẫn còn dư, ngày mai mọi người cũng không cần nhường phần cho tôi đâu." Người đàn ông lớn tuổi nhất nhóm, từ lúc vào cửa đến giờ vẫn im lặng, lúc này mới lên tiếng.
"Lão Hồ, một phần lương thực mà ông đã nhai đi nhai lại suốt ba ngày rồi, đừng nhường nữa." Long Thiến dứt khoát cắt lời, rồi dịu giọng nói: "Mấy đứa bình an trở về là tốt rồi, nghỉ ngơi trước đi. Hai chị em nhà đối diện chắc cũng hai ngày nay chưa có gì bỏ bụng rồi đúng không? Lát nữa tôi với Thu Kiệt sẽ ra ngoài tường tìm thêm ít tinh thể, sớt cho hai đứa nó một ít, mấy đứa ở nhà chăm sóc Cách Lý nhé."
"Tình hình của Cách Lý thế nào rồi dì?"
"Không ổn." Long Thiến nhíu chặt lông mày. "Sắc xanh đã lan đến tận đồng tử rồi... Bác sĩ trong thành bảo cứ chuẩn bị hậu sự đi."
Tình hình này chỉ có thuốc giải độc mới cứu được,
nhưng hiện tại ngay cả lương thực họ còn chẳng đổi được bao nhiêu, nói gì đến loại huyết thanh giải độc có giá trên trời ấy. Hy vọng anh ta khỏe lại chỉ là tự lừa mình dối người, điều duy nhất họ có thể làm lúc này là giúp Cách Lý được ăn vài miếng no nê trước khi nhắm mắt.
Cô vừa dứt lời, cửa gỗ đã bị gõ dồn dập.
"Dì Thiến... Dì Thiến ơi!"
"Là Lina, mau mở cửa." Long Thiến ra hiệu bằng ánh mắt cho Thu Kiệt đang đứng gần đó.
Lina đón lấy cốc nước, ngửa cổ uống một ngụm lớn mới lấy lại được dưỡng khí. Cô vội vàng giải thích tình hình với dì Thiến: "Chị cháu bị côn trùng biến dị cắn bị thương, nhưng mà, nhưng đó không phải là trọng điểm! Chị ấy bây giờ đỡ nhiều rồi ạ! Tại vì lúc hai chị em cháu ở ngoài tường cao không xa thì gặp được một chị chủ quán cực kỳ thần kỳ! Chị ấy mở một nhà hàng ở ngay ngoài đó, bán khoai tây nướng với khoai lang nướng không hề có độc, lại còn có tác dụng giải độc nữa cơ! Chị cháu bảo mọi người mau mang tiền qua mua đi, sợ muộn chút nữa là hết sạch đấy ạ!"
Đám người Long Thiến: "..."
Đứa nhỏ này đang nói sảng cái gì vậy?
Đã là mạt thế bao nhiêu năm rồi, ngoài tường cao làm sao có thể có người mở nhà hàng cơ chứ? Lại còn bán khoai tây nướng, khoai lang nướng giải độc? Nghe cứ như chuyện viễn tưởng.
Long Thiến xót xa sờ đầu Lina: "Vất vả cho cháu rồi đứa nhỏ này, hay là... tối nay cháu dọn sang đây ngủ đi, mọi người ở gần nhau còn có cái chăm sóc lẫn nhau."
"Chắc con bé chịu đả kích lớn quá nên hóa điên, xuất hiện ảo giác rồi." Long Nhã khoanh tay đứng một bên, khẽ lắc đầu thở dài.
"Cháu nói thật mà! Anh Cách Lý có phải hai ngày trước đi lao dịch ở Hắc Điền bị cắn bị thương, giờ vẫn đang phát sốt không ạ? Mọi người cứ đưa anh ấy qua đó thử xem đi! Biết đâu ăn khoai tây nướng vào là khỏi đấy!" Lina cuống cuồng phân bua.
"Phải phải phải, dì biết khoai tây nướng thơm rồi. Cái con bé này, có nằm mơ thì cũng mơ cái gì to tát một chút chứ, thịt thà không mơ, sao cứ nghĩ mãi đến khoai tây nướng thế làm gì." Long Thạch thở dài tiếc nuối.
"Mấy đứa im lặng hết đi!" Long Thiến quát ngăn hai đứa cháu lại, rồi dịu dàng hỏi Lina: "Lilin hiện tại đang ở đâu?"
"Ngay ngoài tường tây không xa đâu ạ, ở ngay trước chiếc xe ba bánh tự xưng là nhà hàng ấy!"
Đến cả xe ba bánh cũng vẽ ra được rồi.
"Vậy để dì gọi thêm vài người, cùng cháu đi xem thử một chuyến nhé?" Long Thiến nghĩ thầm, có lẽ Lina bị chấn động tâm lý quá mạnh, đưa con bé ra ngoài một chuyến cũng tốt. Nếu thi thể của Lilin chưa bị động thực vật biến dị rỉa mất, biết đâu họ vẫn kịp nhặt xác cho cô bé tội nghiệp đó, để Lina được an lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
