"Dì ơi, phía sau có một đám người bám theo, nhìn giống người của gã Chó Điên."
Long Nhã có thị lực tốt, cô đi bọc hậu cuối hàng để quan sát. Nhìn thấy đám người cứ lẵng nhẵng bám theo đuôi cả đội hướng về phía Nhà hàng Trung Hoa, cô liền rảo bước lên phía trước, hạ
thấp giọng báo cáo với Long Thiến.
Đám người đó tuy trên cánh tay không buộc dải vải đỏ, nhưng nhìn vóc dáng thì chuẩn xác là những kẻ đến kiếm chuyện ngày hôm qua.
Long Thiến vừa đi tiên phong dò đường, vừa cảnh giác nhìn ngó xung quanh, nghe vậy liền nói: "Cứ mặc kệ chúng, nếu chúng dám đến gây sự thì tính sau."
Cái lũ tay sai của Chó Điên vốn là một lũ hẹp hòi, có thù tất báo.
Hôm qua tụi nó đã phải nếm trái đắng chỗ bà chủ, chắc chắn trong lòng sẽ ôm hận.
Sức mạnh của bà chủ thì họ đã được chứng thực, cái bang đảng này sau này tuyệt đối không cửa nào bước qua nổi màn ánh sáng trắng của Nhà hàng Trung Hoa rồi.
Thế nên, đoạn đường nguy hiểm nhất chính là khoảng từ lúc rời thành cho đến khi đặt chân vào
vùng ánh sáng ấy.
Lũ Chó Điên nếu muốn trút giận hay tìm lại thể diện, chúng chắc chắn sẽ canh chừng và ra tay với những người tìm đến Nhà hàng Trung Hoa.
Giờ mọi người đoàn kết đi thành một đoàn đông đúc thế này, đám người kia buộc phải tự cân đo đong đếm xem liệu có đánh lại hay không, trận ẩu đả hội đồng ngày hôm qua chính là bài học nhãn tiền tốt nhất.
Người nhận ra đám đuôi bám sau lưng không chỉ có mỗi mình Long Nhã.
Đều là những kẻ lăn lộn sinh tồn trong thời mạt thế bao năm qua, việc luôn luôn cảnh giác với môi trường xung quanh đã trở thành bản năng ăn sâu vào máu thịt.
Rất nhiều người trong đội cũng đã nhìn thấy đám người đang dính như sam phía sau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
