Trên vùng đất màu xanh lục tối, hai người toàn thân bọc kín mít, đội mũ trùm đầu đang hỗ trợ lẫn nhau đi về phía trước, một người trong số đó còn chống nạng. Dưới mũ trùm đầu dùng vải đen để che đậy, chỉ có vị trí của mắt và mũi là được cắt những lỗ nhỏ.
Nhìn kỹ hơn một chút, người chống nạng da dẻ nứt nẻ, màu xanh lục tối đã thuận theo mạch lạc da thịt xung quanh mắt ăn sâu vào xương tủy.
"Chị ơi, chúng ta nghỉ ngơi một lát đi, đã có thể nhìn thấy tường thành rồi." Cô gái có vóc dáng thấp hơn một chút nói khẽ.
"Không được, chỉ cần là ở ngoài thành thì đều nguy hiểm, thực vật biến dị tinh ranh nhất là phục kích con người ở trong góc khuất." Người phụ nữ được gọi là "chị" rõ ràng là thể lực không chống đỡ nổi, nói chuyện cũng tốn sức.
"Nhưng mà vừa rồi chị bị con sâu lớn đó cắn một miếng..."
"Đã băng bó kỹ rồi. Nào, em cầm lấy cái này, chị vừa mới đếm rồi, ba viên tinh thể nhỏ, cộng thêm tiền thành còn lại của chúng ta là có thể đổi được một phần lương thực rồi."
"Không được! Chị ơi chị đừng đưa cho em."
Giống như nhận ra điều gì đó, ngay cả khi không có sức lực, cô gái cũng phản kháng lại, từ chối việc người chị giao chiếc túi vải buộc bên hông cho mình.
"Lina nghe lời. Nhỏ tiếng một chút, đừng thu hút sự chú ý của chúng!" Lilin không đồng ý, nhỏ giọng khiển trách.
"Dạ." Cô gái Lina rất ngoan, dưới lời dặn dò của chị gái liền hạ thấp giọng xuống.
Lilin đang cố hết sức dùng sức lực cuối cùng còn sót lại của mình để dặn dò em gái:
"Nếu như chị ngã xuống em đừng quản chị, nhanh chóng vào thành. Sau này chị không còn nữa…… em đi tìm nhóm dì Thiến ở cùng nhau, đừng tự mình ra ngoài tường, rất nguy hiểm. Túi phải giấu cho kỹ, vào thành thì đi vòng quanh những nơi đông người, đừng để bị cướp mất. Còn có chiếc áo choàng này, em cầm lấy, buổi tối lạnh, tự mình đắp mà ngủ."
Cô cố gắng hết sức cởi chiếc áo choàng rách nát trên người xuống, đắp lên người Lina. Lilin rất rõ ràng, ngoài thành nguy cơ rình rập, nếu cô chết đi, xác suất cực kỳ lớn là sẽ bị thực vật biến dị hấp thụ làm chất dinh dưỡng, cái gì cũng không để lại được.
"Chị ơi.... Chị ơi chị uống ngụm nước đi?"
Nghe chị gái dặn dò những nội dung giống như di ngôn, Lina căng cứng mặt mới không để nước mắt chảy ra.
Cha mẹ của họ ba năm trước đã chết dưới miệng của động vật biến dị, những năm nay đều là hai chị em nương tựa lẫn nhau mà sống, giờ đây chị gái cũng..... nếu như chị gái không còn nữa, cô sẽ chỉ còn lại một mình thôi.
"Được."
Những người không đổi được lương thực đa số đều lấy nước để lấp đầy bụng, hai chị em cũng không ngoại lệ. Lina cẩn thận từng li từng tí đưa bình nước đến bên miệng chị gái, vén tấm vải che mặt của đối phương lên, đút cho chị gái một ngụm nước.
"Ực —"
Cũng không biết là bụng của ai vang lên một tiếng trước, một cảm giác đói khát khiến người ta thoát lực lan tràn lên, bàn tay thu hồi bình nước đều có chút không vững.
Họ từ ngày hôm qua đã không đổi được lương thực, đến thời điểm này đã đói gần hai ngày.
Chị gái còn bị côn trùng biến dị cắn một miếng, nhìn độc tố nhanh chóng lan tràn, sắp sửa không chống đỡ nổi nữa rồi.
Lina sốt ruột tìm tòi tỉ mỉ ở trong túi vải, khó khăn lắm mới mò ra được một chút xíu vụn thức ăn màu đen, đặt trước mặt Lilin: "Chị ơi, chị ăn đi."
Giống như để an ủi em gái, Lilin há miệng, để mặc cho Lina đặt những vụn thức ăn đó vào trong miệng.
Y đều biết, đây là muối bỏ biển.
Chẳng có tác dụng gì cả. Nước mắt của Lina vẫn là chảy xuống, cô thu tay lại, cực kỳ nhanh chóng gạt đi những giọt lệ trên mặt.
"Em……. hửm?"
Lilin giống như còn muốn dặn dò điều gì đó.
Lời của cô vừa mới mở đầu được một chữ, mũi bỗng nhiên động đậy.
Một luồng hương thơm của thức ăn tràn qua một cách ngang ngược, lấp đầy khoang mũi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
