Trời còn chưa tối, bên trong bức tường cao đã vang lên mười tiếng chuông báo hiệu.
Tại cổng thành, dòng người bắt đầu lục tục tụ tập để vào trong.
Các quan thủ thành mặc chế phục màu đen chia thành từng tổ bốn người, hai người đứng trong tường, hai người đứng ngoài tường. Những người đứng bên trong dán chặt mắt vào máy quét an ninh tỏa ra ánh sáng xanh lam ở lối đi, còn hai người đứng bên ngoài lại mang thần tình đầy giới bị, vừa nhìn chằm chằm ra xung quanh, vừa đặt hờ tay lên báng súng bên hông.
Cả ba lối cổng thành của Tử Thành đều được bố trí như vậy. Sau khi tiếng chuông dứt, mỗi cổng lại được tăng cường thêm hai người.
Không ít người cũng bắt đầu tụ tập ở phía trong thành, ngóng đợi những người trở về từ bên ngoài. Trên mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng hoặc sầu muộn.
Tại cổng thành phía đông.
"Sao trông lão Tôn rũ rượi thế kia? Trên mặt còn có vết thương kìa, bị người ta đánh à?"
"Anh còn chưa biết sao, dạo gần đây băng Chó Điên đang chiếm địa bàn, ra ngoài bằng cổng đông khó mà kiếm được đồ lắm, chắc là xảy ra xung đột rồi." Mấy người tụm năm tụm ba lại một chỗ bắt đầu bàn tán.
"Chó Điên? Bọn chúng dựa vào cái gì mà đòi chiếm địa bàn? Tôi nhớ đội của chúng cũng chỉ có mười mấy người... Trong thành này đội mười mấy người thiếu gì, bên lão Tôn hình như cũng có tận bảy tám người cơ mà."
"Đầu sỏ của bên Lão Ưng chết rồi, mới tuần trước thôi. Không biết tên Chó Điên nói gì với đám người Lão Ưng mà số còn lại đều đi theo gã hết. Chậc, hôm nay gã dẫn theo tận hơn ba mươi người ra ngoài, ai mà tranh giành nổi với bọn chúng?"
"Ồ... Thảo nào lúc Long Nhã từ phía đông trở về cứ chửi bới om sòm."
"Đám người Lão Ưng có tên nào là tốt lành gì đâu, toàn một lũ tâm ngoan thủ lạt, trước đây chẳng phải đã gây ra không ít chuyện rồi sao, tên Chó Điên mà cũng nuốt trôi được bọn chúng à?"
"Anh tưởng Chó Điên là người tốt chắc? Cùng một giuộc cá mè một lứa cả thôi."
"Suỵt —— Bọn chúng vào rồi, đừng để tụi nó nghe thấy!"
"Nghe thấy thì đã sao, trong thành nghiêm cấm đánh nhau..." Dù nói cứng như vậy, nhưng giọng của người nọ vẫn tự giác thấp xuống.
Nơi cổng thành, một nhóm người cũng trang bị vũ khí tận răng đang nghênh ngang bước vào. Nhìn những chiếc túi nặng trịch, căng phồng lộ liễu trên tay mỗi người là biết hôm nay bọn chúng thu hoạch vô cùng phong phú.
Tất cả đều đeo khăn che mặt nên không nhìn rõ diện mạo, nhưng trên cánh tay mỗi tên đều buộc một sợi dây thừng màu đỏ. Đây chính là ký hiệu đặc trưng của người bên băng Chó Điên.
Kẻ đi đầu có ánh mắt vô cùng âm trầm, xuyên qua lớp khăn che, gã đảo cặp mắt ti hí, nham hiểm quét qua xung quanh. Người dân đứng xem bất giác đều đồng loạt im tiếng, dời mắt đi chỗ khác để tránh chạm mặt với nhóm người này.
Bên trong tường cao nghiêm cấm tuyệt đối hành vi đánh nhau ẩu đả, trộm cắp cướp bóc. Kẻ vi phạm sẽ lập tức bị bắt giữ và phát phải đến Hắc Điền. Đây là quy định được viết rõ ràng bằng văn bản.
Thế nhưng sống lây lất trong thời buổi mạt thế này, ai có thể đảm bảo bản thân cả đời không ra khỏi thành? Quan thủ thành cũng chỉ quản được những chuyện xảy ra bên trong bức tường mà thôi.
Sau khi băng Chó Điên đi qua, phía sau cổng thành bắt đầu lục tục xuất hiện những người đi vào với khuôn mặt sầm sì.
Tiếng bàn tán lại rộ lên.
"Thế này là bọn chúng muốn độc chiếm một phương, thống trị cả phía đông rồi sao?"
"Chậc... Khó nói lắm."
"Độc chiếm thế nào được, nhân thủ của lão Hắc hay Chu Tuyết có ai mà không lợi hại hơn tên Chó Điên, chẳng qua người ta không thèm chấp nhặt với bọn chúng thôi. Các bang phái lớn bây giờ đều đã nhận trợ cấp của thành, đang tiến về phía bắc để thám hiểm rồi."
"Phía bắc rốt cuộc có cái gì mà năm nay các bang phái lớn đều đổ xô về đó thế?"
"Không biết, chắc là có tình hình mới gì đó."
"Nhưng tôi nghe nói phía bắc dạo này kỳ quái lắm, xuất hiện những con quái vật biến dị đáng lẽ không nên có ở vành đai an toàn. Loại trợ cấp gì mà có thể khiến các bang phái lớn phải nghe lời quan thành, cam tâm tình nguyện đến nơi đó nộp mạng chứ?" Người hỏi câu này tỏ ra vô cùng khó hiểu.
"Ai mà biết được, hay là... thuốc tiêm giải độc?"
"Hít ——" Người nghe kinh hãi hít vào một ngụm khí lạnh, thở dài: "Haiz, thứ đó cũng chẳng có phần cho những kẻ như chúng ta. Bây giờ Chó Điên làm càn như vậy, hạng người như chúng ta sau này biết sống sao đây?"
"Đúng thế, phía bắc thì quỷ dị, phía đông bị chiếm rồi, chẳng lẽ lại đi phía tây... Phía tây thì có cái vẹo gì chứ..."
"Không sống nổi nữa rồi, ngày tháng thế này thật sự không sống nổi nữa rồi." Có người căm phẫn nguyền rủa.
"Chẳng nhặt nhạnh được cái gì cả, bận rộn cả ngày trời mà đến một phần lương khô cũng không đổi nổi!" Một người vừa vào thành vừa giật phắt khăn che mặt ra chửi đổng.
Cảm xúc tiêu cực giống như một tấm lưới khổng lồ, nặng nề bao trùm lên tâm trí của vô số người. Trong thời mạt thế, tài nguyên chính là tất cả, họ đánh không lại quái vật biến dị, cũng đấu không lại những bang phái kia. Mạo hiểm mạng sống ra ngoài thành lăn lộn cả ngày trời, đến một miếng cơm che bụng cũng không kiếm nổi. Đây mà gọi là sống sao?
"Ơ? Kia có phải là nhóm của Long Thiến không?" Một bà lão kéo kéo người đàn ông đang lắc đầu ngao ngán bên cạnh, nhỏ giọng hỏi.
"Chắc thế, có chuyện gì vậy?" Người đàn ông vừa trở về từ ngoài thành, gần như trắng tay, đang phải rầu rĩ vì phần lương thực ngày mai.
"Hôm nay anh ra ngoài nên không biết đấy thôi, lúc chiều thằng bé Cách Lý là bị cõng ra ngoài đấy. Anh còn nhớ nó bị cắn lúc đi làm nghĩa vụ không?"
"Hình như là thế, sao vậy?"
"Lúc đó Cách Lý còn chẳng tự đi nổi nữa rồi! Chúng tôi đều tưởng là cõng nó ra ngoài để chôn cất cơ đấy. Anh nhìn kìa, nhìn kìa, người đi bên cạnh Long Nhã chẳng phải là Cách Lý sao? Giờ nó tự đi đứng bình thường được rồi kìa!"
Cách Lý không đeo khăn che mặt, vóc dáng lại cao lớn nên rất dễ nhận ra.
"Làm sao có thể, bị cắn ở Hắc Điền thì coi như nửa chân xuống lỗ rồi, làm sao mà còn đi đứng..."
Người đàn ông vừa nói vừa ngẩng đầu lên —— Đúng là Cách Lý thật!
Trên mặt anh ta vẫn còn vương sắc xanh khá đậm, nhưng đúng là đang tự dùng chân mình để bước đi! Nhìn bộ dạng kia, tựa hồ thể lực còn khá dồi dào là đằng khác?
"Để tôi lên hỏi thử xem!"
...
Nhóm người Long Thiến đã nghỉ ngơi một lúc lâu tại "Nhà hàng Trung Hoa" thần kỳ kia, mãi đến khi nghe thấy tiếng chuông báo mới bắt đầu quay về.
Vừa vào thành chưa được bao lâu, họ đã gặp không ít người tiến lại gần "hỏi thăm". Ánh mắt của ai nấy đều không tự chủ được mà liếc về phía Cách Lý. Cũng phải thôi, lúc chiều họ cõng Cách Lý ra ngoài có rất nhiều người nhìn thấy, chuyện này có muốn giấu cũng không giấu được.
Long Thiến vốn cũng chẳng có ý định giấu giếm. Họ đã hứa với vị chị chủ tên Lăng Oanh kia là sẽ giúp cô quảng cáo chút ít.
Bên trong một căn nhà gỗ rách nát.
"Anh ơi, hôm nay anh có thu hoạch được gì không?" Trên chiếc giường cũ kỹ, một cậu bé rụt rè hỏi. Tính theo tuổi thì cậu bé năm nay đã mười một tuổi rồi, nhưng do nhiều năm suy dinh dưỡng nên trông cậu chỉ như một đứa trẻ lên bảy lên tám.
Người vừa bước vào phòng khẽ "ừm" một tiếng, dáng vẻ trông cũng chẳng lớn hơn cậu bé là bao.
"Có, em yên tâm."
Giả Văn kéo khăn che mặt xuống, đi vào góc sâu nhất trong căn nhà, cẩn thận lấy ra một chiếc túi giấu ở lớp áo trong cùng. Trong túi chỉ có hai viên tinh thể nhỏ, đây là thứ mà cậu đã phải tốn nửa ngày trời trầy da tróc vẩy mới tìm được.
Cậu lấy từ trong túi ra mấy viên đá nhỏ, nhắm mắt lại rồi nuốt chửng vào bụng, sau đó cầm lấy nửa miếng lương khô cuối cùng trong chiếc hộp gỗ đi đến bên cửa sổ: "Giả Tư, em ăn cơm trước đi."
"Anh ơi, còn anh thì sao?"
"Anh ăn ở ngoài rồi."
"Dạ... Ngày mai em đi cùng anh nhé! Em cảm thấy mình đỡ hơn nhiều rồi." Cậu bé trên giường nhận lấy miếng lương khô, nhỏ giọng nói.
"Em còn đang sốt đấy, nghỉ ngơi thêm hai ngày đi, chuyện lương thực cứ để anh lo." Giả Văn vừa nói vừa kéo lại tấm chăn rách rưới trên giường đắp lên người em trai: "Mau ăn đi, anh đi lấy nước cho em uống."
Cộc cộc cộc.
Hai anh em đang nói chuyện thì cửa gỗ bỗng vang lên tiếng gõ.
Giả Văn lập tức cảnh giác hỏi: "Ai đấy?"
"Ta đây." Bên ngoài truyền vào một giọng nói quen thuộc.
Giả Văn lúc này mới tiến lên mở cửa: "Vân đại nương ạ?"
Bà lão xuất hiện ở cửa, thần thần bí bí đóng chặt cửa lại rồi nói với hai anh em: "Ngày mai lúc mở cổng thành, hai đứa gom hết những thứ có thể đổi ra tiền, đi cùng chúng ta ra phía nam ngoài tường tây một chuyến xem sao!"
"... Để làm gì hả đại nương?"
"Long Thiến nói đấy, cô ấy bảo đi chuyến này nhất định sẽ không hối hận!" Vân đại nương chính là một trong những người lúc nãy chặn Long Thiến lại để hỏi thăm chuyện của Cách Lý.
Mấy người bọn họ gặng hỏi thế nào thì câu trả lời nhận được cũng đều y như nhau.
"Ngày mai các người cứ ra phía nam ngoài tường tây mà xem, xem rồi tự khắc sẽ biết."
"Cách Lý có thể tự đi bộ về được là nhờ vào bí mật ở nơi đó."
"Bí mật gì ạ?" Giả Văn hỏi.
"Ta cũng không biết." Vân đại nương lắc đầu: "Nhưng cô ấy bảo, phải tự mắt chúng ta nhìn thấy thì mới tin được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

