Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mỹ thực nhãi con huyền học thân mụ xuyên về rồi Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Tiết tổng và bà Tiết đành phải gật gật đầu, Tiết tổng lại nói: “Trời cũng tối rồi, đợi đến ngày mai chú lại...”

Triệu Dương vội vàng nói: “Chú Tiết, chú đợi ngày mai làm gì chứ, đầu bếp Phó chỉ bày sạp lúc đêm khuya, nếu chú đi vào lúc ban ngày thì sẽ tìm không được người đâu, chú mau đi luôn đi.”

Nếu đi tìm Phó Vãn vào lúc ban ngày thì sẽ gặp phải tình trạng giống như nhà cậu ấy, tìm cả ngày cũng không thấy người đâu.

Triệu Dương thấy hai vợ chồng họ bối rối, không hiểu tại sao mình lại gấp gáp thúc giục như vậy, rồi lại nhìn Tiết Định Khôn đang yên lặng nằm trên giường bệnh, suy nghĩ một chút rồi nói:

“Chú dì, hai người có từng nghĩ tới... Tìm một đại sư xem cho Định Khôn một chút không?”

Tiết tổng và bà Tiết nghe thấy như vậy thì chỉ cảm thấy rất vô lý, Tiết Định Khôn xảy ra tai nạn xe cộ thì đi tìm đại sư làm gì?

Rõ ràng Triệu Dương từng là sinh viên đại học Ninh Thành, trước kia chơi bời đủ thứ thì thôi, vậy mà bây giờ lại còn bắt đầu tin mấy thứ mê tín phong kiến kia.

Tiết tổng có chút bất đắc dĩ nhìn Triệu Dương và nói: “Tiểu Dương, cháu đừng tin vào mấy người gọi là đại sư kia, bệnh viện này là bệnh viện hàng đầu của Ninh Thành chúng ta đó.”

Nhưng vẻ mặt bà Tiết lại như đang suy nghĩ điều gì đó.

Triệu Dương nghe vậy thì thản nhiên nói: “Cháu không tin đại sư, cháu tin đầu bếp.”

Tiết tổng: “?”

Triệu Dương nhỏ giọng than thở: “Hơn nữa cháu cũng không phủ nhận trình độ chữa trị của bệnh viện, y thuật của bệnh viện này thật sự rất tốt, nhưng không phải là Tiết Định Khôn vẫn chưa tỉnh sao ạ?”

Lúc đó Tiết Định Khôn xảy ra tai nạn xe cộ nghiêm trọng đến mức suýt mất cả mạng như vậy, là Tiết tổng chuyển viện cho Tiết Định Khôn suốt đêm đến nơi này mới có thể kéo anh ta trở về từ Quỷ Môn Quan, vết thương trên người đều đang chuyển biến tốt đẹp, nhưng cũng chưa tỉnh lại được.

Triệu Dương gãi gãi tóc, cũng không tiện nói gì thêm: “Dù sao thì chú Tiết cứ đến quán ăn của đầu bếp Phó để trả tiền thì sẽ hiểu.”

Tiết tổng không biết nên tỏ thái độ như thế nào với quán ăn chỉ bày sạp lúc ban đêm này, nhưng mà ông ấy cũng không phải là kiểu người ăn quỵt không trả tiền, nếu con trai đã ăn quỵt của người ta thì ông ấy nhất định phải đi trả thay con.

Tiết tổng và Triệu Dương cùng nhau rời khỏi bệnh viện đi tới bãi đỗ xe Lục Thiên, Tiết tổng thấy Triệu Dương đi về phía xe của mình thì hỏi một câu: “Tiểu Dương, cháu không đi cùng chú sao?”

Triệu Dương ngượng ngùng khua tay: “Chú Tiết, cháu xin lỗi, cháu còn có việc phải làm, cháu đã gửi địa chỉ vào Wechat của chú, chú tự đi đi ạ.”

Triệu Dương nhớ tới việc Phó Vãn nhờ cậu ấy chuyển lời cho nhà họ Phó giúp mình thì cảm thấy vô cùng đau đầu.

Cậu ấy cảm thấy có lẽ mình sẽ bị đánh.

Tiết tổng đành phải tự lái xe đến địa chỉ mà Triệu Dương gửi.

...

Lúc này Phó Vãn và Đoàn Đoàn đã đẩy quán ăn đến dưới gốc cây hòe, đèn đường bên đường mờ mịt, bóng người kéo rất dài.

Ban đêm gió mát, lá cây hòe xanh biếc xào xạc trong gió, mà ở dưới bồn cây hòe có một cái bát thọ bẩn to màu đỏ trống rỗng.

Đoàn Đoàn vừa xuất hiện thì Tiết Định Khôn đã vui vẻ chạy tới với khuôn mặt đầy máu: “Bạn nhỏ, quả nhiên là em lại tới nơi này bày quán, mì ăn liền tối hôm qua rất ngon!”

Ngoại trừ đua xe thì Tiết Định Khôn cũng rất thích đồ ăn ngon.

Trước kia anh ta đã từng ăn rất nhiều món sơn hào hải vị, từng đến các nhà hàng nổi tiếng khắp cả nước, nhưng anh ta lại không thấy ngon như bát mì ăn liền dưa chua tối qua.

Vốn dĩ Đoàn Đoàn cảm thấy có chút sợ hãi anh trai quỷ mặt đầy m.á.u này, nhưng khi cậu bé nhìn bát thọ rỗng tuếch kia, lại nghe thấy Tiết Định Khôn nói vậy thì bỗng thấy tức giận.

Rõ ràng mẹ kiếm tiền vất vả như vậy, mà anh trai này lại dám ăn quỵt! Thật đáng ghét.

Đoàn Đoàn tức giận đến nỗi hai má phồng lên, giận đến mức buột miệng nói: “Bồi thường tiền!”

Tiết Định Khôn ngây ngẩn cả người, sững sờ nhìn Đoàn Đoàn, sau một lúc lại bắt đầu vui mừng như điên: “Em thật sự nhìn thấy anh, nghe thấy anh nói chuyện.”

Đoàn Đoàn có hơi căng thẳng, cẩn thận nhìn về phía Phó Vãn.

Cô đứng ngay ngắn trước quán ăn chuẩn bị mọi thứ, nhìn như có vẻ không nghe thấy câu nói mà Đoàn Đoàn vừa rồi bật thốt lê

Đoàn Đoàn lại thấy yên tâm, cậu bé sợ mẹ cảm thấy cậu không bình thường.

Đoàn Đoàn không muốn để ý đến Tiết Định Khôn, đứng bên cạnh Phó Vãn, giương mắt nhìn bốn phía.

Trên đường cũng không có nhiều người, thỉnh thoảng có người đi qua nhìn thấy quán ăn rỗng tuếch của họ thì bĩu môi rời đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc