Triệu Dương nhìn chằm chằm tin tức trong nhóm, đầu óc rối bời.
Sáng nay nhà họ Đàm còn đắc ý tổ chức tiệc đầy tháng, đến tối thì lại đột nhiên xảy ra chuyện, hơn nữa hình như Đàm Kính Nghiệp còn tự đ.â.m rất nhiều d.a.o vào người mình để tự sát, Trần Lệ thì trông có vẻ điên điên khùng giống như một người điên.
Tất cả những việc này chỉ xảy ra trong một ngày.
Triệu Dương nghĩ tới Phó Vãn, món quà mà nhà cậu ấy chuẩn bị kỹ lưỡng bỗng nhiên biến thành quỷ thai, chuyện này tuyệt đối có liên quan đến Phó Vãn.
Vị Phó đại sư kia đang sống nhàn nhã trong khu phố cổ đổ nát, mà nhà họ Đàm lại đang gặp phải khó khăn nước sôi lửa bỏng!
Đây đâu phải là một đại sư chỉ biết chút ít nữa chứ.
Triệu Dương không trả lời tin nhắn của người trong nhóm, cậu ấy ngồi trên ghế nghỉ bên ngoài bệnh viện, lấy điện thoại di động ra và bấm vào wechat của Phó Vãn.
Vẫn là cái tên “Là Vãn Vãn đây” đáng yêu và avatar hoạt hình đáng yêu kia.
Tâm trạng Triệu Dương vô cùng rối bời, nhìn khung trò chuyện mà không biết nên gửi tin nhắn gì cho Phó Vãn, đành phải vào xem Moments của Phó Vãn.
Cậu ấy vừa mới bấm vào thì nhóm hóng drama đã hiện lên thông báo tin nhắn, góc trên màn hình điện thoại di động hiện lên tin nhắn của nhóm.
[Phó Hiên: Triệu Dương, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?]
Sau khi ID tên Phó Hiên này xuất hiện thì nhóm chat lại càng náo nhiệt hơn.
[Chu Thiên Lỗi: Phó Hiên, tôi nghe nói cả nhà cậu đều đến Phật Quốc ở Đông Nam Á để du lịch, cách xa như vậy mà vẫn còn hóng drama? Bao giờ về vậy? ]
[Phó Hiên: Còn chưa biết được, mùa hè ở bên này nóng muốn chết. Tôi muốn trở về, nhưng bố mẹ tôi lại không đồng ý, họ nói trong nhà không sạch sẽ.]
Phó Hiên...
Phó Vãn...
Tim Triệu Dương đột nhiên đập loạn xạ, cậu ấy nhìn chằm chằm vào Moments của Phó Vãn.
Trang bìa Moments của cô là lớp học chất đầy sách giáo khoa, trên bảng đen treo biểu ngữ khích lệ lớp 12 – “Chỉ cần học không ch.ết, thì hãy học đến ch.ết!”
Sau khi trải qua chỉnh sửa thì bức ảnh trông rất có bầu không khí học tập.
Triệu Dương nhanh chóng lướt xem Moments của Phó Vãn, lần đăng cũ nhất là sáu năm trước.
Có bài viết là khi ở chung với người nhà, cũng có bài viết vui vẻ khoe thành tích thi đại học của mình và nói muốn đăng kí vào đại học Ninh Thành, mỗi một bài viết đều khiến Triệu Dương cảm giác rằng cô chính là một cô gái trẻ trung xinh đẹp.
Thậm chí Triệu Dương còn cảm thấy Phó Vãn và cô gái trẻ trung xinh đẹp trong những bài viết trên Moments là hai người hoàn toàn khác nhau.
Triệu Dương không thể tưởng tượng nổi lẩm bẩm nói: “Phó Vãn... Cô ấy là Phó Vãn!”
Phó Vãn là ai?
Cuối cùng Triệu Dương cũng nhớ ra.
Phó Vãn, tiểu thư nhà họ Phó.
Nghiêm túc mà nói, Triệu Dương cũng coi như là đàn em khóa dưới của Phó Vãn, chỉ là năm đó khi Phó Vãn vừa mới tốt nghiệp cấp ba thì Triệu Dương vừa mới học lớp 10.
Tuy nhiên, dù mới vào trường thì Triệu Dương cũng đã nghe đến tên Phó Vãn, cô gần như được toàn trường công nhận là hoa khôi của trường.
Thật ra nhà họ Phó cũng không được coi là hào môn, ba mẹ Phó Vãn xuất thân từ nông thôn sau đó dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, lúc còn trẻ thì đi theo học nấu ăn với đầu bếp, sau đó nắm bắt cơ hội mua lại Phúc Mãn Lâu, dựa vào tay nghề nấu ăn ngon để chen chân vào vòng thượng lưu của Ninh Thành.
Sau đó thì Phó Vãn đã được hai vợ chồng họ đưa vào trường học tốt nhất ở Ninh Thành để học, đó cũng chính là lúc Phó Vãn gặp Thẩm Tử Khiên.
Triệu Dương cũng không rõ lắm về mối quan hệ giữa họ, cậu ấy chỉ nghe nói sau khi kết quả kỳ thi tuyển sinh đại học được công bố, vì Thẩm Tử Khiên muốn báo thành tích thi đại học của mình cho tổ tiên nên đã đến từ đường nhà họ Thẩm ở trên núi.
Họ cũng không biết là ai đã đưa Phó Vãn đi.
Nghe nói Phó Vãn ở từ đường nhà họ Thẩm một đêm, không bao lâu liền mang thai. Sau khi sinh con ở bệnh viện thì đã biến mất.
Ba mẹ cô điên cuồng đi tìm cô khắp nơi, còn Phó Vãn thì dường như đã bốc hơi khỏi nhân gian!
Năm năm trôi qua, người trong vòng thượng lưu đều cho rằng cô c.h.ế.t ở xó xỉnh nào đó, bọn họ cũng sắp quên cái tên này luôn rồi.
Cảm giác, sắp tới Ninh Thành sẽ xảy ra rất nhiều chuyện...
Thiên đường của người thích hóng drama sắp xuất hiện rồi.
Triệu Dương vò đầu mình, thở ra một hơi thật dài, run rẩy gửi một tin nhắn qua wechat của Phó Vãn.
[Triệu Dương: Đầu bếp Phó, cô có biết tối nay nhà họ Đàm đã xảy ra chuyện gì không?]
[Là Vãn Vãn đây: ?]
[Triệu Dương: Cô còn giả bộ!]
Triệu Dương dứt khoát gửi tin nhắn thoại qua đi: “Đàm Kính Nghiệp tự đ.â.m bụng mười mấy nhát, Trần Lệ bị dọa đến mức đầu óc điên khùng."
Nửa phút sau, Phó Vãn trả lời bằng một tin nhắn thoại, giọng nói của cô thanh nhã lại dễ nghe, bên trong còn chứa sự vui vẻ muốn hóng chuyện: “Vậy sao?”
“Tôi chỉ biết con gái họ muốn tạm biệt ba mẹ trước khi rời đi mà thôi.”
Còn về phần bọn họ muốn tạm biệt như thế nào thì Phó Vãn không quản được, cô cũng không có hứng thú.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


