Đàm Kính Nghiệp nhìn hai hộp quà trước mặt: “Hình như đây là quà của nhà họ Triệu tặng đúng không?”
Hai vợ chồng Triệu Côn Minh luôn hào phóng, đồ vật họ tặng chắc hẳn cũng không tồi.
Đàm Kính Nghiệp vừa đưa tay lên, hộp quà bỗng nhiên rung rung, Đàm Kính Nghiệp ngây ngẩn cả người.
Từ từ, cái hộp… hình như vừa mới động đậy?
Dưới ánh đèn mờ nhạt của phòng ngủ, đáy hộp chảy ra dòng m.á.u đỏ tươi loãng đặc sệt…
Ngay sau đó ---
Hộp quà bị mở ra, từng cái xác thai nhi từ bên trong bò ra ngoài!
Tổng cộng sáu cái!
Hộp quà của nhà họ Triệu, sáu cái xác trẻ con…
Là sáu đứa trẻ bị phá rồi chôn ở dưới giàn nho của Triệu gia!
Trong hộp quà nào có lễ vật gì, đám người Triệu gia đáng c.h.ế.t vậy mà lại dám tặng cho bọn họ một hộp t.h.i t.h.ể trẻ con!
“Đừng trách ba ba, thật sự là do nhà chúng ta có ‘ngôi vị hoàng đế’ cần kế thừa, nhà chúng ta cần phải có một đứa con trai.”
Trần Lệ không đẻ được con trai, bát tự của cô ta lại tương xứng với bát tự của Lý Mỹ Phượng, bọn họ chỉ đành “mượn tử” của Lý Mỹ Phượng!
Nhưng hoá ra Lý Mỹ Phượng cũng là một con đàn bà vô dụng, số mệnh không có con trai mà chỉ có con gái, bọn họ đã sinh một đứa con gái lớn rồi, chẳng lẽ còn phải sinh thêm một đám con gái nữa? Chỉ có thể lần lượt phá từng cái thai.
Hai chân của thai nhi chậm rì rì bò lại đây, chúng nó bò một bước thì trên mặt đất cũng lập tức xuất hiện vết m.á.u đỏ tươi.
Đàm Kính Nghiệp muốn chạy trốn, nhưng chân giống như bị chôn chặt xuống đất, không thể động đợi, y hệt như một con dê chờ bị làm thịt.
“Ba ba, ba ba.” Một cái xác trẻ con cười rộ lên, một đường nhắm tới phía đùi của Đàm Kính Nghiệp mà bò lên, khiến toàn thân anh ta sởn hết da gà.
Chúng nó không màng đến Đàm Kính Nghiệp gào khóc, bò đến bụng của anh ta thì nhanh nhẹn chui vào!
Cái bụng của Đàm Kính Nghiệp giống như quả bóng cao su được thổi khí vào, lấy mắt thường có thể thấy được bụng anh ta đang phình to lên nhanh chóng, giống như một thai phụ mang thai mười tháng!
Trần Lệ không tưởng tượng được mà nhìn cái bụng tròn vo của Đàm Kính Nghiệp, bụng của người đàn ông mỏng đến mức gần như trong suốt, có thể nhìn thấy rõ động tác của thai nhi bên trong, chúng đang điên cuồng đá đá bụng của anh ta.
Đàm Kính Nghiệp điên cuồng mà chụp lấy cái bụng của mình, dường như sắp điên mất: “Cút ra, chúng mày mau cút ra, chúng mày chui vào bụng tao làm gì?”
“A!!”
Sắc mặt Trần Lệ tái nhợt, thét lên chói tai, cô ta muốn chạy trốn nhưng không được, cô ta nhìn thấy trên mặt đất vẫn còn mấy cái xác thai nhi, sợ hãi lùi về sau mà lắc đầu.
“Đừng tới đây, chúng mày đừng tới đây.”
“Là mẹ có lỗi với các con, nhưng… nhưng các con không thể làm mẹ bị thương, mẹ là mẹ ruột của các con mà.”
“Hì hì hì… hì hì hì…” Chúng nó cười những tiếng cười vô cùng bén nhọn và quỷ dị.
“Mẹ… con muốn mẹ ôm.”
Có một cái xác vươn đôi tay về hướng Trần Lệ, giống như một đứa bé cầu xin mẹ cho mình một cái ôm ấm áp.
“Cút ngay!” Trần Lệ sợ hãi tột cùng, cô ta nổi điên hét to, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì đó liền kêu lên: “Trần thiên sư, Trần thiên sư, cứu mạng!”
Trần Lệ hoảng hốt cầm lấy điện thoại, gần như tuyệt vọng khi nhìn thấy không có tín hiệu.
Phải làm sao bây giờ?
Mắt cá chân cô ta chợt lạnh, một cái xác trẻ con gắt gao túm lấy chân của Trần Lệ!
Trần Lệ thét chói tai, ra sức ném nó xuống, ánh mắt cô ta hoảng sợ tìm kiếm trong phòng ngủ, lúc này phòng ngủ tuy rộng nhưng lại không có chút đường sống nào.
Cô ta muốn sống!
Đột nhiên cô ta nhìn thấy cái chăn trên giường.
Trên chăn này có pháp ấn mà Trần thiên sư để lại, lúc trước ông ta có nói là có tác dụng làm cho vợ chồng bọn họ sớm mang thai.
Trần Lệ giống như tìm được pháp khí cứu mạng, cô ta gần như dùng cả hai tay hai chân bò đến bên giường, lấy tốc độ nhanh nhất nhào lên trên, lấy chăn che kín mình từ đầu đến chân.
Trong nháy mắt, bốn phía xung quanh bỗng chốc yên tĩnh hẳn đi.
Đám quỷ thai đã biến mất, tiếng kêu của Đàm Kính Nghiệp cũng không còn.
Chăn mềm mại bao lấy thân hình run rẩy của Trần Lệ, không gian chật chội này ngoại trừ vô cùng ấm áp còn tràn ngập cảm giác an toàn, giống hệt như sự ấm áp khi nằm trong bụng mẹ.
Sự bất an ngập trời của Trần Lệ chậm rãi biến mất, thay thế vào là sự an tâm vô tận.
Chăn này quả thực hữu dụng, tuy có chút ngộp, nhưng Trần Lệ chỉ hận không thể ở mãi bên trong mà không cần ra ngoài.
Trong lồng n.g.ự.c cô ta cũng cực kỳ ấm áp, còn nhẹ nhàng động đậy.
Trần Lệ giống như một người máy cứng đờ, chậm chạp cúi đầu nhìn, thứ ấm áp trong chăn đang nằm trong lòng cô ta vậy mà lại là một cái xác trẻ con đang cười hì hì.
“Mẹ ôm, được mẹ ôm… ấm áp quá…”
Quỷ thai tràn ngập tử khí thối rữa, xúc cảm khi dán sát vào bụng lạnh như băng, lại mang theo chút nhớp nháp khiến người ta buồn nôn.
Trần Lệ căng thẳng đến mức gần như sắp phát điên rồi, cô ta không ngừng thét lên: “A—”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


