Dương Chấn Vinh nghi hoặc hỏi: “Có phải là Đoàn Đoàn muốn vẽ tranh không?”
Phó Vãn lắc đầu: “Là tôi dùng.”
Phó Vãn nhìn sang Đoá Đoá, đầu tóc cô bé còn xoã ra bù xù như cái ổ gà, ánh mắt mơ màng như chưa tỉnh ngủ hẳn.
Dương Chấn Vinh giải thích: “Gần đây nhà trẻ cho nghỉ học, để Đoá Đoá nhà một mình thì tôi không yên tâm, tôi định đưa con bé đến chợ thức ăn, đang chuẩn bị buộc tóc cho nó.”
Phó Vãn cầm lấy lược ở trên bàn, móc ra một chiếc dây buộc tóc xinh đẹp: “Hay là để tôi buộc cho?”
Cô bé có chút tò mò, mơ mơ màng màng hỏi: “Dì Phó sẽ buộc kiểu tóc nào ạ?”
Lúc ở Thiên cực Huyền môn, Phó Vãn học không ít cách búi tóc, chỉ là không hợp với con nít lắm, cô liền buộc một kiểu khá đơn giản cho Đoá Đoá.
Cứ cảm thấy cô có chút… thần thần bí bí.
Phó Vãn cũng không nhiều lời, cầm đồ vật mới mượn rời khỏi phòng của Dương Chấn Vinh.
Phó Vãn dừng lại ở cửa ban công của tầng lầu, lấy ra một tờ giấy màu đỏ thẫm, dùng bút chì vẽ thành một lá bùa.
Dù sao Phó Vãn cũng bị thương do lôi kiếp, vẽ bùa chú ở trong không trung sẽ khá khó khăn, cô chỉ có thể dựa vào vật thật.
Cô đứng ở chỗ có gió trên ban công, ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy lá bùa mới vẽ, ném vào không trung.
“Đổi vật cách không.”
Trên mặt cô gái trẻ vẫn luôn giữ nụ cười nhàn nhạt, bình tĩnh, khóe môi hơi cong lên, càng thêm--- tà tính.
Lấy đức báo oán? Không, Phó Vãn chỉ thích có thù thì phải báo thù.
Đơn giản là cô chỉ muốn ăn quả nho do nhà họ Triệu trồng mà thôi.
Đêm nay người của nhà họ Triệu ngủ vô cùng ngon giấc, không còn gặp hết ác mộng này đến ác mộng khác như tối hôm qua, cứ như là chưa từng xảy ra chuyện gì.
Triệu Côn Minh và vợ đều đã mặc xong quần áo dự tiệc, chỉ là Lý Mỹ Phượng có chút thất thần.
Rất rõ ràng, trong nhà xảy ra chuyện như vậy, cô ấy cũng không có quá nhiều tâm trạng để tham gia tiệc đầy tháng của đứa con thứ hai nhà bạn thân.
Nếu không phải là do Phó Vãn bảo bọn họ phải đi hết, có lẽ cô ấy cũng từ chối tham dự rồi.
Lý Mỹ Phượng hỏi quản gia: “Mấy cái xác thai nhi đó không có vấn đề gì chứ?”
Lão quản gia nhìn thấy mấy cái xác đó cũng vô cùng sợ hãi, may mà chúng cũng không hù dọa người khác, thành thành thật thật ở cạnh nhau, giống như đang nằm ngủ một giấc vậy.
Quản gia gật đầu: “Vẫn ổn, phu nhân yên tâm.”
Triệu Dương bước từ trên tầng xuống một cách khoa trương, cậu ấy còn cố ý lộ ra một bên chân, vết bầm tím vốn dĩ phải ở trên cổ chân nay đã biến mất hoàn toàn, chỉ sót lại đống lông chân.
Lý Mỹ Phượng uyển chuyển mà khuyên: “Tiểu Dương, tẩy lông chân sẽ dễ tìm được bạn gái hơn.”
Triệu Dương: “…”
Dừng, chúng ta vẫn nên đi ăn tiệc đầy tháng trước đi…
Triệu Côn Minh và Lý Mỹ Phượng lên xe trước, phân phó Triệu Dương: “Tiểu Dương, em kiểm tra lại chút xem quà tặng không có vấn đề gì chứ?”
Triệu Dương ừ một tiếng, mở cốp xe kiểm tra quà tặng.
Quà mà bọn họ chuẩn bị là mấy món đồ chơi trẻ con cùng mấy bộ quần áo cho trẻ sơ sinh, tất nhiên là không thể thiếu bao lì xì rồi.
Triệu Dương xác định mọi thứ đều ổn liền đóng cốp xe lại.
Vốn dĩ định bước lên xe, nhưng cuối cùng cậu ấy lại đổi ý, nói: “Em tự đi xe của mình cũng được.”
Từ sau ngày bạn thân Tiết Định Khôn bị tai nạn đến giờ, Triệu Côn Minh vẫn không nguyện ý cho cậu ấy tự lái xe.
Sau khi gặp Phó Vãn vào tối qua, Triệu Dương cảm thấy mình như được sống lại vậy, lái xe một mình cũng không có vấn đề gì!
Hai chiếc xe của nhà họ Triệu, một trước một sau lái tới khách sạn tổ chức tiệc đầy tháng, dọc đường đi đều vô cùng thuận lợi.
Triệu Dương xuống xe, vừa mới đưa chìa khoá xe cho bảo vệ ở bãi giữ xe, thì nhận được tin nhắn Wechat của Phó Vãn.
[Vãn Vãn đây: Nói cho ba mẹ của Tiết Định Khôn, con trai bọn họ ăn cơm bá vương.]
Triệu Dương: “?”
Há?
Tiết Định Khôn ăn… cơm bá vương?
Triệu Dương không thể tin nổi!
Ở trong vòng của bọn họ, Tiết Định Khôn được xem là đại ca một phương, Triệu Dương thường xuyên bị anh trai quản chặt tài chính, nhiều lúc khổ vô cùng, nhưng Tiết Định Khôn lại không giống vậy.
Triệu Dương gần như không tưởng tượng được Tiết Định Khôn sẽ ăn cơm bá vương.
Thời buổi bây giờ làm gì có công dân tuân thủ pháp luật nào sẽ làm ra chuyện thiếu đạo đức như thế?
Triệu Dương đi theo anh chị mình vào sảnh chính của phòng tiệc, theo sau là mấy người bảo tiêu đang cầm lễ vật trên tay.
Triệu Dương vừa đi vừa vuốt cằm, nảy ra một suy đoán đáng sợ.
Chẳng lẽ chỉ vì Tiết Định Khôn chơi trò kích thích là ăn cơm bá vương, vì vậy sau đó cậu ấy mới bị tai nạn giao thông chỉ vì làm chuyện thiếu đạo đức này?
Hình như… cũng không phải là không có lý…
Quả nhiên thời buổi này nhất định không được làm chuyện trái với lương tâm.
Đợi chút… Vì sao Phó Vãn lại biết bạn thân của cậu ấy tên Tiết Định Khôn?
Triệu Dương nhớ rõ ràng, bản thân mình chưa từng nói tên của Tiết Định Khôn cho Phó Vãn.
Có điều tên Wechat của Phó đại sư thật sự làm Triệu Dương cảm thấy kinh ngạc, cái tên [Vãn Vãn đây] đáng yêu như vậy không phù hợp lắm với khí chất lạnh lùng của Phó đầu bếp.
Đang muốn mở xem vòng bạn bè của Phó Vãn, cậu ấy đã đi vào bên trong buổi tiệc rồi.
Bạn thân của Lý Mỹ Phượng - Trần Lệ tràn đầy ý cười trên mặt, bên cạnh có một bé gái xinh xắn dễ thương đang đẩy chiếc xe nôi.
Rất rõ ràng, hôm nay là tiệc đầy tháng của bé trai nằm trong nôi- con trai nhỏ của Trần Lệ.
Hai nhà có quan hệ rất tốt, cho nên con gái lớn đã nhận Triệu Côn Minh và Lý Mỹ Phượng làm ba mẹ nuôi, đi đi về về giữa hai nhà.
Trong lòng Lý Mỹ Phượng vô cùng hâm mộ, cô ấy sờ sờ đầu của con gái lớn, kéo tay chồng mình chào hỏi bọn họ: “Lệ Lệ, chúc mừng cậu nhé, sau này cậu có một đôi nam nữ song toàn rồi.”
Trần Lệ bật thốt lên: “Ít nhiều cũng nhờ vào hai người.”
Nếu là ngày thường thì bọn họ cũng không cảm thấy câu nói này có gì kì lạ, nhưng tối qua Phó Vãn nói ra chuyện hồn trận “mượn tử”, ba người nhà họ Triệu nghe được liền thấy có chút quái dị.
Triệu Lệ nhanh chóng nói thêm: “Ý mình là, ít nhiều cũng nhờ vào hai người thường ngày đều quan tâm đến mình ấy mà, nào vào bên trong đi, vào bên trong. Kính Nghiệp đang tiếp khách ở trong đó.”
Đàm Kính Nghiệp chính là chồng của Trần Lệ.
Thần sắc của Triệu Côn Minh và Lý Mỹ Phượng hơi mất tự nhiên, đưa bao lì xì ra tặng.
“A -----“
Phía sau bỗng truyền ra một tiếng kêu rất nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


