Nhưng điều này ngược lại - đã khơi dậy ham muốn thắng bại của Triệu Nỉ Ca rồi.
Nếu như nói, trước đó chỉ là vì mạng sống mà hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, thì bây giờ, chính là ảnh hưởng đến tôn nghiêm của chính bản thân Triệu Nỉ Ca cô đây.
Vô cùng nhục nhã!
Cô cũng không tin.
Quá tam ba bận.
Lần thứ ba so chiêu, nếu số điểm của cô vẫn là 0, cô sẽ viết ngược ba chữ Triệu Nỉ Ca luôn!
*
Trong màn đêm tối mịch, một chiếc xe việt dã màu đen chạy như bay trên đường quốc lộ vùng ngoại ô.
Gió lạnh vù vù từ ngoài cửa sổ thốc vào trong xe, thổi qua khuôn mặt lạnh lùng của người đàn ông.
Lục Yến Lĩnh nâng bàn tay đang gác trên cửa xe lên, cởi hai cúc trên của cổ áo, nhưng vẫn cảm thấy giữa mày giần giật.
Đuôi xe lưu loát di hất ngang rồi lùi vào ví trí chuyên dụng trong bãi đỗ xe của tòa nhà bộ đội.
Lục Yến Lĩnh tắt máy, bước nhanh xuống xe.
Đi được vài bước, anh nhớ ra là còn có một văn kiện mà mình chưa lấy, lại quay trở về, mở cửa xe bên phía ghế phụ rồi thò người để lấy túi văn kiện kia ra.
Lúc ngồi đứng thẳng dậy, dư quang nên khóe mắt đột nhiên phát hiện ra thứ đồ phản quang gì đó ở dưới ghế ngồi.
Anh nhặt lên xem thử, là một cây son môi.
Vẻ mặt của Lục Yến Lĩnh lập tức trở nên rất vi diệu. Ánh mắt anh không nhịn được mà nhìn cây son môi mình đang cầm trên tay một lúc. Không biết nghĩ đến điều gì, xoang mũi anh vang lên một tiếng cười khẽ.
Thủ đoạn vụng về gì thế này.
Ngay lúc anh còn đang nghĩ xem có nên ném cây son môi này đi hay không, thì cách đó không xa truyền đến một giọng nói vừa lớn vừa vang: “Lữ trưởng, ngài đã về rồi!”
Lục Yến Lĩnh cụp mắt, làm như không có việc gì mà nhét cây son môi vào túi, sau đó quay người lại nhìn người trước mặt.
Đó là một thanh niên đầu đinh mặc quân phục tác chiến rằn ri, đang chạy chậm tới trước mặt rồi đứng nghiêm mà chào quân lễ: “Lữ trưởng, còn mấy ngày nữa là sẽ kết thúc khóa huấn luyện tân binh. À…Sắp xếp cho Lục Thiếu Vũ thế nào đây ạ?”
“Sắp xếp cái gì?” Vẻ mặt Lục Yến Lĩnh không chút biểu cảm. Sau khi trở lại bộ đội, sự lạnh lẽo đầy áp lực phát ra trên người anh lại càng thêm không chút kiềm chế, khí thế tỏa ra lại càng mang cảm giác áp bách của người bề trên hơn nữa: “Những tân binh khác đi đâu thì nó đi chỗ đó.”
Thanh niên đầu đinh nhận ra là lữ trưởng đang không vui, anh ta hơi rùng mình, sau đó lập tức đứng thẳng người, cung kính trả lời: “Vâng, đã rõ!”
*
Mà ở bên phía Lục Thiếu Vũ thì anh ta còn đang lén lút trốn trong toilet ký túc xá tân binh để nghe điện thoại.
“Ai nha, mẹ ơi, con biết rồi. Mẹ có thể đừng nói nữa được không, con sắp phiền muốn chết rồi này! Mỗi ngày con đều phải huấn luyện rất mệt đó ạ. Có phải là mẹ không biết chú út của con đâu, chú ấy chính là Diêm Vương sống đấy. Lại còn mỗi ngày cho người nhìn chằm chằm con nữa chứ, mắc lỗi một lần thì phải luyện thêm một lần…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)