Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nào là phiếu vải, phiếu đường, phiếu băng vệ sinh, phiếu công nghiệp cô còn chọn thêm một đống phiếu thịt, phiếu dầu và phiếu lương thực.
Thấy cô chọn càng ngày càng nhiều, Tưởng Xuân Hoa đau lòng đến tột độ, hai mắt đỏ ngầu như muốn chảy máu vội vàng nắm tay cô lại:
"Nguyệt Nhi, phiếu lương thực và phiếu dầu thì để lại đi, con ăn cơm ở nhà rồi, lấy mấy thứ này làm gì?"
"Có phải việc của bà đâu."
Kiều Minh Nguyệt rút tay ra:
"Tôi thích ngắm chơi, không được à?"
Cô bỗng nhiên dừng lại một lúc, như thể đang tức giận, rồi vung tay, ném hết số phiếu đã chọn ra ngoài, phần lớn rơi hết xuống đất.
"Được thôi, bà không muốn à? Vậy thì tôi sẽ bán công việc này cho người khác!"
"Sao mà được!”
Tưởng Xuân Hoa đã quen với tính khí tiểu thư của cô, vội vàng xun xoe:
"Con thích thì cứ lấy đi, còn đây nữa, đủ chưa?"
Tưởng Xuân Hoa vừa nuốt giận vừa cúi người nhặt lại đống phiếu, còn đưa thêm hai tấm nữa rồi cười gượng:
"Nguyệt Nhi, đợi con chơi chán rồi thì trả lại cho mẹ nhé, nhà còn phải dựa vào những phiếu này để mua lương thực và dầu nữa."
Đáp lại bà ta chỉ là tiếng "rầm" của cánh cửa đóng sập lại.
Tưởng Xuân Hoa vô tình đoán đúng, Kiều Minh Nguyệt thực sự đang chuẩn bị để đi xuống nông thôn.
Cô vừa lừa được Chu Giang Sinh và Tưởng Xuân Hoa một khoản tiền lớn, đương nhiên sẽ không ngồi yên đợi họ phát hiện ra sự thật và tìm đến cô gây sự.
Trong thời đại này, chữ "hiếu" luôn được đặt lên hàng đầu, cô không có thời gian để đóng kịch với họ.
Việc cần làm ngay bây giờ là nhanh chóng rời khỏi "ổ sói" này.
Hơn nữa, cô còn phải xuống nông thôn để tìm người đã giúp mình - Tạ Lệ.
Tạ Lệ sau này thành công vang dội nhưng nghe nói thời trẻ anh ấy sống rất khổ cực, thậm chí còn ngồi tù vì làm người khác bị thương.
Chỉ riêng việc Tạ Lệ kiếp trước nhận ra linh hồn trong thân xác của cô không phải là cô gái xuyên không đã khiến Kiều Minh Nguyệt vô cùng cảm kích. Chưa kể, sau này chính anh đã chôn cất cô, để cô không phải chịu cảnh bị quạ mổ diều hâu rỉa xác nơi hoang dã.
Dù không biết liệu mình có duyên để đáp lại tình cảm của anh hay không nhưng ít nhất ân nghĩa này, cô phải trả!
Cô muốn giúp Tạ Lệ có một cuộc sống dễ dàng hơn, hạnh phúc hơn trong những năm tháng thanh xuân.
Nghĩ đến Tạ Lệ, Kiều Minh Nguyệt không kìm được mà nở một nụ cười chân thành.
Vừa bước vào phòng, Kiều Minh Nguyệt lập tức khóa cửa lại và bắt đầu lục lọi, kiểm kê tài sản của mình.
Tên của Kiều Minh Nguyệt là do ông ngoại cô - Kiều Chấn Bang - đặt, có ý nghĩa là "vầng trăng duy nhất của nhà họ Kiều", thể hiện rõ sự cưng chiều mà cô nhận được.
Mỗi năm, gia đình luôn may cho cô ít nhất bốn bộ quần áo mới, tiền tiêu vặt cũng thường xuyên được cho vài đồng, thậm chí mười mấy đồng một lúc.
Sau khi ông ngoại qua đời và mẹ cô lâm bệnh, anh trai ruột của cô - Kiều Minh Xuyên - vì lo lắng cho em gái nên mỗi tháng đều gửi tiền về từ đơn vị, ban đầu là 10 đồng sau đó tăng lên 15 đồng.
Nhờ vậy, qua nhiều năm vừa tiêu vừa tích góp, cô đã dành dụm được một khoản tiền kha khá.
Kiều Minh Nguyệt lôi ra từ phía trong bàn học một chiếc hộp thiếc, phủi bụi trên đó.
Bên trong toàn là tiền.
Đồng 10 tệ và những tờ nhỏ lẻ cộng lại, tổng số tiền là 263 đồng 9 hào 2 xu.
Cộng với 500 đồng vừa moi được từ Tưởng Xuân Hoa, hiện tại cô đã có hơn 700 đồng tiền mặt.
Vào thời đại này, con số đó đủ để được coi là giàu có.
Nhưng Kiều Minh Nguyệt chưa dừng lại.
Sau khi đếm tiền tiết kiệm, cô lật chăn lên bò vào phía trong cùng của giường nhớ lại miếng ván gỗ cất giấu trong ký ức và lật nó lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








