Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mỹ Nhân Xuống Nông Thôn Bị Sói Con Phong Lưu Hấp Dẫn Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Việc khẩn cấp lúc này là phải tránh được sự việc đó.

Kiều Minh Nguyệt đã có sẵn kế hoạch trong đầu, khóe môi khẽ nhếch, gương mặt xinh đẹp như hoa đào treo một nụ cười vô hại, trông thật ngoan ngoãn.

“Cha đừng giận nữa. Con đồng ý nhường công việc cho dì Tưởng.”

Theo như những lời tự nói lảm nhảm của cô gái xuyên không tên Thường Hiểu, cô ta có thể xuyên không qua đây là vì ở thời không khác, cô ta đã chết vào đúng lúc đó, Kiều Minh Nguyệt lại bị thương, thân thể suy yếu tạo điều kiện cho cô ta chiếm đoạt.

Chỉ cần tránh được thời điểm đặc biệt này, Thường Hiểu sẽ không bao giờ có thể cướp được thân thể của cô nữa.

Còn chuyện nhường lại công việc thì tất nhiên là giả rồi.

Thứ nhất là để yên lòng cha ruột và mẹ kế.

Thứ hai là để dùng việc này làm mồi câu cho kế hoạch khác.

Thấy Kiều Minh Nguyệt bỗng dưng thay đổi thái độ, Tưởng Xuân Hoa không khỏi nghi ngờ hỏi:

"Nguyệt Nhi, con sao thế? Tự nhiên nói nhường công việc cho dì, có phải con đang có ý định gì khác không?"

Nhưng trước mặt Chu Giang Sinh, bà ta biết mình lỡ lời, vội chữa lại:

"Ôi, dì nói mà chẳng nghĩ trước.”

“Chắc Nguyệt Nhi nghĩ chúng ta là một gia đình, không phân biệt gì cả, làm sao mà có ý định gì khác được chứ. Là dì nói lung tung mà."

Nói xong, bà ta làm ra vẻ tự vả nhẹ hai cái vào miệng mình.

Trong lòng bà ta thầm nghĩ, hôm nay con bé này có vẻ khác thường, bình thường mặt mũi lúc nào cũng lạnh lùng với mình thế mà hôm nay lại dễ nói chuyện thế này.

Kiều Minh Nguyệt nhìn đôi tay của mẹ kế đang giả bộ không hề có chút sức lực nào, khẽ hừ một tiếng trên gương mặt hiện rõ vẻ kiêu ngạo.

"Vậy thì bà lầm rồi, tôi sẽ không dễ dàng tặng không một công việc tốt như thế đâu, cái đồ mặt dày."

Nhìn vẻ mặt méo mó, không che giấu được sự tức giận của Tưởng Xuân Hoa trong khoảnh khắc, Kiều Minh Nguyệt cảm thấy vui vẻ.

Cô tiếp tục nói:

"Tôi chỉ nghĩ rằng, dù sao mỗi tháng anh trai tôi cũng gửi tiền về cho tôi, đi làm cũng mệt mỏi, tôi chẳng cần phải đi làm làm gì.”

“Đúng lúc tôi thích một chiếc đồng hồ nữ trong cửa hàng bách hóa. Nếu bà chịu đưa tôi 800 tệ, thì tôi sẽ nhường lại công việc cho bà."

800 tệ, bán công việc này đi cũng chỉ tầm giá đó.

Rõ ràng yêu cầu của cô có phần quá đáng nhưng Tưởng Xuân Hoa vừa đau lòng, vừa thở phào nhẹ nhõm.

Bà ta nghĩ, cô tiểu thư này chắc chắn sẽ không dễ dàng tốt bụng thế, hóa ra chỉ là thấy thích đồng hồ muốn nhân cơ hội vòi tiền.

Tưởng Xuân Hoa liếc nhìn về phía Chu Giang Sinh, ý muốn nhờ ông ta quyết định.

Tất cả những điều này đều không lọt khỏi mắt Kiều Minh Nguyệt.

Cô lơ đãng gẩy gẩy cơm trong bát, lặng lẽ chờ câu trả lời của họ.

Tưởng Xuân Hoa nhắm đến công việc này đã không phải chuyện ngày một ngày hai.

Bà ta muốn công việc đó không phải cho mình, mà là cho cô con gái riêng của bà ta, Chu Giai Tuệ.

Chu Giai Tuệ năm nay 19 tuổi, nhờ ánh hào quang của mẹ, hiện tại đã được Chu Giang Sinh sắp xếp làm công việc tạm thời trong nhà bếp của nhà máy dược, chuyên rửa bát đĩa và làm việc vặt, lương tháng được 16 tệ.

Nhưng Chu Giai Tuệ không hài lòng.

Cô ta cho rằng công việc này không có thể diện, lương thấp với lại bị mọi người coi thường, hơn nữa còn không phải công việc chính thức, lúc nào cũng có thể bị điều đi nông thôn.

Vì thế, Chu Giai Tuệ đã khóc lóc với Tưởng Xuân Hoa nhiều lần khiến bà ta vô cùng xót.

Lâu dần, bà ta bắt đầu nhắm đến suất công việc của mẹ Kiều Minh Nguyệt để lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc