“Cũng đúng mà cũng không đúng.” Lưu Tuyết Mai nhìn quanh rồi nhỏ giọng nói: “Một phần là vì thế. Nhưng còn có lý do khác. Nghe người trong thôn nói khi gia đình gặp biến cố, Tạ Lệ bị lạc vào núi. Mấy tháng không tìm thấy cậu ấy, ai cũng tưởng đã chết. Vậy mà một ngày nọ, một thợ săn già phát hiện ra một con sói ngậm theo một đứa bé – chính là Tạ Lệ. Các người nói xem, cậu ta có mạng lớn không?”
Nhiếp Mạn Lệ tò mò hỏi: “Tìm thấy con rồi, đáng lẽ phải vui chứ? Sao bà ấy lại phát điên?”
Kiều Minh Nguyệt cảm thấy có điều chẳng lành, bàn tay siết chặt đến mức móng tay bấm vào lòng bàn tay.
Lưu Tuyết Mai thở dài: “Cậu ấy được tìm thấy, nhưng ngay khi về tới nhà, em gái còn quấn tã của cậu ấy đã bị ngạt chết vì bịt kín trong chăn.”
“Lúc đầu, bà mẹ chỉ hơi hoảng loạn, nhưng sau đó thì hoàn toàn điên rồi, đổ lỗi cho con trai đã hại chết con gái. Từ đó, tinh thần của bà ta lúc tỉnh lúc mê. Không ai làm được gì khác, chỉ đành chịu đựng.”
“Bà ấy tội nghiệp lắm. Hơn mười năm rồi nhưng vẫn ôm gối và khăn, tưởng tượng đó là con gái mà ru. Những lúc bà ta la hét, có lẽ là do nhìn thấy Tạ Lệ, rồi lại nhớ đến cái chết của con gái.”
“Mà cũng lạ thật. Tạ Lệ lạc vào núi còn có thể sống sót nhờ đàn sói, nhưng từ khi cậu ấy sinh ra, gia đình liên tục gặp nạn...”
Nghe vậy, Đinh Diễm Hồng không biết khi nào đến gần lập tức chen vào: “Chuyện này chứng tỏ đứa con trai này đúng là sao chổi rồi! Ai dính vào đều gặp xui xẻo!”
Cô ta không phòng bị bị ngã sấp mặt, đầy miệng bùn thối.
Kiều Minh Nguyệt lạnh lùng nhìn xuống, giọng như băng: “Cô cũng không soi lại mình xem là cái thá gì. Anh ấy mà để ý cô? Cô cũng xứng chắc?”
Đột nhiên bị đá một cú, toàn thân còn vấy đầy bùn hôi thối, Đinh Diễm Hồng không thể nhịn được nữa. Cô ta ngồi bật dậy, nhổ phì phì hai bãi bùn, rồi gào lên với Kiều Minh Nguyệt:
"Kiều Minh Nguyệt, cậu đá tôi làm gì? Cậu điên rồi hả?!"
Chuyện đâu có liên quan đến cô ta, sao cô ấy lại nổi điên với mình chứ? Rõ ràng là cố ý gây sự!
"Đúng, tôi đá đấy. Thì sao?"
Kiều Minh Nguyệt bước lên trước hai bước, sắc mặt lạnh lẽo như băng, áp sát Đinh Diễm Hồng. Ánh mắt của cô lạnh buốt, khiến người khác không rét mà run.
Đây là lần thứ hai Đinh Diễm Hồng cảm nhận được ánh mắt ấy – ánh mắt khinh bỉ như nhìn rác rưởi. Cô ta không nhịn được mà lùi lại phía sau hai bước, dẫm hụt ngã ngồi ở bờ ruộng.
Lần trước Kiều Minh Nguyệt nhìn cô ta như vậy là khi cô ta lén lấy trộm áo của anh trai Kiều Minh Nguyệt và bị bắt quả tang, kết quả là cô ta bị cả khu ký túc cô lập, suýt nữa khiến bố mình mất việc.
Nhưng lần này Kiều Minh Nguyệt vì cái gì chứ?
Mặc dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng Đinh Diễm Hồng vẫn thấy lo lắng.
Tuy vậy, cô ta cũng nghĩ lần này mình có lý và lại đang có nhiều người xung quanh, nên lấy hết can đảm, cố tình gào lên: "Kiều Minh Nguyệt, cậu cố ý đá tôi tất cả mọi người đều nhìn thấy, cậu phải xin lỗi tôi trước mặt mọi người!"
Đã nhiều lần bị làm cho mất hết mặt mũi, Đinh Diễm Hồng cũng biết không thể lấy lòng được nưa, đại tiểu thư sẽ không làm hòa với cô ta.
Đã như vậy thì trở mặt luôn. Cô ta không muốn phải tiếp tục đóng vai người ngoan ngoãn, hiền lành nữa – giả vờ cũng mệt rồi!
Đinh Diễm Hồng càng nghĩ càng tự tin, vênh mặt: "Còn nữa, cậu phải đưa tôi mười đồng để coi như tiền thuốc men! Nếu không, tôi sẽ lên báo cáo với đại đội rằng cậu cố ý hành hung đồng chí cách mạng!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


