Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tạ Lệ nằm trong bóng tối, mắt mở to, nhìn chằm chằm vào tia sáng đó.
“Minh Nguyệt.”
Tên cô vang lên để lại một cảm giác âm ấm trong lồng ngực.
Nhưng rồi, mọi thứ lại rơi vào tĩnh lặng.
Bóng dáng cô gái dịu dàng lóe lên trong đầu.
Tạ Lệ nghĩ có lẽ hôm nay anh cũng phát điên giống mẹ rồi.
Vậy mà lại gặp được người không có khả năng nhìn thấy.
Đám thanh niên trí thức mới chỉ được cho nghỉ ngày hôm qua để nghỉ ngơi chỉnh đốn lại đồ đạc, hôm nay mọi người đều phải xuống đồng làm việc.
Kiều Minh Nguyệt bị gọi dậy từ sáng sớm, ngồi trước bát cháo loãng đến mức có thể soi gương.
Không biết có phải vì mới đến chưa quen hay vì đêm qua gặp lại Tạ Lệ hơi hưng phấn nên cô lăn qua lộn lại trên giường, trằn trọc mãi mới ngủ được.
Nhiếp Mạn Lệ ngồi cạnh cô, thấy đầu cô sắp gục xuống bàn thì nhanh tay đỡ lấy: “Thanh niên trí thức Kiều không ngủ được à?”
Kiều Minh Nguyệt dùng sức chớp mắt, cố gắng tỉnh táo hơn một chút, rồi nở một nụ cười cảm kích: “Cảm ơn cô.”
Nhiếp Mạn Lệ cười xòa: “Chuyện nhỏ thôi.”
Ấn tượng của Kiều Minh Nguyệt về Nhiếp Mạn Lệ lại tăng thêm một bậc.
Lúc này, Đinh Diễm Hồng với hai quầng thâm trên mắt vừa húp cháo vừa than thở: “Đêm qua không biết ai đó kêu gào gì mà ồn thế, làm mình mất ngủ.”
Nam thanh niên mới đến Tào Húc cũng phụ họa: “Đúng thế, tiếng còn to nữa. Không biết có chuyện gì không.”
Các thanh niên cũ nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm: “Chắc bà điên bên cạnh lại phát bệnh thôi. Ba ngày hai bữa lại thế, rồi mọi người sẽ quen.”
Kiều Minh Nguyệt nghe đến đây, lập tức đoán được chuyện xảy ra ở nhà Tạ Lệ. Nhưng chưa kịp hỏi thêm thì Lưu Tuyết Mai đã giục: “Mau ăn sáng đi, ăn không vào cũng phải ăn, không ăn sẽ không có sức làm việc đâu.”
Lưu Phóng cũng ăn xong, nhìn mấy thanh niên trí thức mới đến nói thẳng: “Hôm qua chưa kịp nói, các cậu đã mượn gạo của làng rồi đúng không? Quyết định xem sau này sẽ ăn chung hay tự nấu đi. Thanh niên trí thức cũ chúng tôi đều cùng nhau ăn, mọi người muốn ăn chung cũng được nhưng phải tuân theo quy định, còn nếu tự nấu thì phải mua nồi và đi nhặt củi.”
Các thanh niên mới đều bảo cần thêm thời gian suy nghĩ.
Lưu Phóng không nói nhiều, cầm bát chuẩn bị đi rửa: “Được, mọi người nhanh quyết định đi. Đến lúc đó trả lại số gạo đã mượn trong hai ngày này cho chúng tôi là được.”
Kiều Minh Nguyệt mỉm cười đáp: “Được, chúng tôi biết rồi.”
Để tạo điều kiện cho các thanh niên trí thức mới, đội trưởng Tề Chí Quốc không giao cho họ công việc quá nặng ngay trong ngày đầu tiên.
Nhóm nữ thanh niên trí thức được phân đến ruộng bông để nhổ cỏ, còn nhóm nam thanh niên trí thức đi ra ruộng lúa làm cỏ dại.
Công việc của thanh niên trí thức được tách riêng khỏi đội viên chính thức. Trước khi bắt đầu, mẹ Từ vội vàng chạy tới, đổi cho Kiều Minh Nguyệt một chiếc nón cỏ mới, đeo cho cô găng tay bảo hộ, rồi nhét vào lòng cô hai quả trứng gà.
Làm công tương đối bận, mẹ Từ vội vàng dặn dò: “Con gái, mấy việc đồng áng này cực lắm. Con chỉ cần làm cho có thôi, còn lại mẹ và hai anh con sẽ giúp con làm nốt. Đói thì ăn trứng cho đỡ đói, tuyệt đối không được cố sức, nghe chưa?”
Kiều Minh Nguyệt nắm hai quả trứng trong tay, lòng ấm áp nhưng cũng tràn đầy suy nghĩ phải làm sao để hợp lý để lấy đồ ra mà giúp đỡ nhà mẹ nuôi đây?
Nhiệm vụ của Kiều Minh Nguyệt hôm nay là nhổ cỏ ba phần đất.
So với khối lượng của những thanh niên đã làm lâu và đội viên chính thức, đây đã là một công việc nhẹ. Nhưng đối với một người lần đầu làm nông như cô, nó vẫn là một thử thách lớn.
Thời này, năng suất lao động rất thấp, công cụ thì không đủ. Ngay cả đội viên chính thức cũng thiếu dụng cụ, huống gì là thanh niên trí thức mới xuống nông thôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)