Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mỹ Nhân Xuống Nông Thôn Bị Sói Con Phong Lưu Hấp Dẫn Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Ký ức cuối cùng của Kiều Minh Nguyệt từ kiếp trước dừng lại sau khi cô đã được chôn cất.

Cô mãi không thể hiểu được, cả đời mình không làm gì xấu, tại sao lại gặp phải chuyện người xuyên không chiếm đoạt thân xác của mình.

Vì cô gái xuyên không ấy, linh hồn của cô không có chỗ quay về chỉ có thể bám theo cô ta suốt mười chín năm, bất lực nhìn cô ta làm hỏng cuộc đời mình, từng bước phá nát mọi thứ.

Đầu tiên, mẹ ruột của cô bị người cha bội bạc và dì ghẻ lừa lấy mất công việc.

Cuộc đời bị người khác chiếm đoạt quá thê thảm nên đến khi chết, Kiều Minh Nguyệt vẫn tràn đầy oán hận.

Cô hận!

Hận ông trời không công bằng, để cuộc đời cô bị cướp đi.

Hận cô gái xuyên không ngu ngốc, hại những người thật lòng vì cô ta.

Và hận cả bản thân mình bất lực, đến phút cuối cùng vẫn không thể nói với Tạ Lệ một lời cảm ơn.

Nếu như, nếu như...

Ánh mắt của Kiều Minh Nguyệt dần mờ đi, trong khoảng mơ hồ cô chỉ thấy hình bóng gầy gò của Tạ Lệ, đặt một cành hoa mai trắng tinh trước mộ cô.

Giọng nói của anh lạnh lùng nhưng tràn ngập cay đắng.

"Thời gian đợi em, đã dài hơn cả thời gian yêu em rồi."

Vào mùa hè năm 1975.

Cộc cộc cộc!

Trong khu nhà tập thể của nhà máy dược Thành Dung, mẹ kế của cô - Tưởng Xuân Hoa - cất giọng the thé gọi.

"Nguyệt Nhi, dậy chưa? Cha con về rồi, mau ra ăn cơm đi."

Thấy bên trong không có động tĩnh, Tưởng Xuân Hoa ghé tai sát cửa gõ thêm hai lần nữa:

"Nguyệt Nhi?"

Cửa vẫn không hề nhúc nhích.

Nhìn sắc mặt ngày càng khó chịu của Chu Giang Sinh đã ngồi sẵn ở bàn ăn, Tưởng Xuân Hoa thu tay lại, hài lòng quay người đi.

Bà ta nhỏ nhẹ, ân cần:

"Giang Sinh, anh còn phải đi làm, đừng chờ nữa, ăn trước đi.”

“Em sẽ để phần cơm canh trong nồi cho Nguyệt Nhi, lát nữa con bé dậy sẽ ăn sau."

"Để phần làm gì? Được nuông chiều quá rồi, không ăn thì để nó đói!"

Chu Giang Sinh lạnh lùng, bực bội quát mắng con gái:

"Càng ngày chẳng ra thể thống gì!"

Nghe vậy, Tưởng Xuân Hoa giấu nụ cười mãn nguyện đi tới bàn ăn, săn sóc giống như hầu hạ một ông hoàng, ân cần dọn hai món mặn ra trước mặt Chu Giang Sinh.

Bà ta tinh tế nhỏ giọng châm chọc:

"Chỉ là Nguyệt Nhi tâm trạng không tốt thôi. Con bé không muốn nhường công việc của mẹ nó cho em thì thôi, không cần phải giận dỗi với trẻ con làm gì."

Bà ta lại dịu dàng nói thêm:

"Anh đừng giận, hại sức khỏe thì không đáng.”

“Đợi con bé lớn lên, nó sẽ hiểu anh là cha, tất cả đều vì nó mà thôi, rồi nó sẽ hiểu chuyện."

"Hừ, tốt nhất là vậy!"

...

Kiều Minh Nguyệt ngồi trước bàn học, nghe cuộc trò chuyện chướng tai ngoài phòng khách thì tim đập dồn dập.

Những con số trên tờ lịch, hình ảnh trong gương với mái tóc đen mượt và làn da trắng mịn cùng với khuôn mặt thiếu nữ vẫn còn chút nét trẻ con, tất cả đều cho thấy cô đã trọng sinh.

Trọng sinh vào thời điểm cô gái xuyên không kia chưa kịp chiếm đoạt thân xác của mình.

Kiều Minh Nguyệt không dám chớp mắt. Trong cơn kích động, cô ngớ ngẩn véo một cái lên cánh tay mình, đau đến nỗi cô phải hít một hơi.

Là thật!

Có lẽ vì oán hận và bất mãn của cô quá lớn, ông trời mới cho cô cơ hội làm lại?

Nhớ lại kiếp trước đầy bi thương, ánh mắt của Kiều Minh Nguyệt lấp lóe.

Lần này, bằng bất cứ giá nào cô cũng sẽ không để cô gái xuyên không đó có cơ hội phá hỏng cuộc đời mình lần nữa.

Còn những chuyện khác...

“Cạch!” Kiều Minh Nguyệt chủ động mở cửa phòng.

Hai người ngoài phòng giật mình, người phụ nữ đứng đó vỗ nhẹ vào ngực, ngay lập tức trên mặt hiện lên nụ cười dịu dàng:

"Nguyệt Nhi, con dậy rồi à, mau ra ăn cơm nào."

Vừa nói, bà ta vừa bày thêm một bộ bát đũa.

Tưởng Xuân Hoa là mẹ kế của cô, trông có vẻ hiền từ nhưng thực ra là kẻ hai mặt rất giỏi đóng kịch.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc