Nguyễn Nhu Mễ chạy hụt hơi trên một cánh đồng ngô.
Có một người đàn ông trẻ đeo kính gọng đen đang nhìn cô từ xa, mặt đầy vẻ kinh ngạc: "Nhu Mễ, cuối cùng em cũng đến rồi."
Nghe vậy, Nguyễn Nhu Mễ khựng lại, mơ à? Sao cô lại mơ thấy cảnh trong tiểu thuyết mình thức đêm đọc tối qua thế này.
Cô đang ngẩn người thì người đàn ông trẻ đeo kính gọng đen đã sải bước đến gần cô, thâm tình nói: "Anh đợi em lâu lắm rồi."
Bàn tay bị người ta nắm lấy, trơn tuột khiến Nguyễn Nhu Mễ hơi khó chịu, cảm giác hơi chân thực.
Cô mở to đôi mắt hạnh nhân, trong đầu nhanh chóng hiện ra tên của người đàn ông, mắng to:
"Hứa Thanh Tô, anh buông tay ra!" Rõ ràng là khó chịu nhưng giọng nói mềm mại như thiếu nữ Giang Nam, khiến người ta vui vẻ.
Đây không phải giọng của cô, Nguyễn Nhu Mễ kinh ngạc mím môi, không dám nói thêm gì nữa.
Hứa Thanh Tô không nhận ra điều bất thường, cảm giác bàn tay như ngọc biến mất, anh ta thất vọng nói:
"Vậy chúng ta đi ngay bây giờ, nếu không đi nữa thì không kịp mất, nếu bị giữ lại ở Tô Thị, ngày mai em sẽ... Phải đi xem mắt rồi.”
Ngoài anh ta ra, còn ai có thể giúp cô chứ? Cô nhất định sẽ đi cùng anh ta.
"Hứa Thanh Tô, tôi sẽ không đi cùng anh đâu."
Nguyễn Nhu Mễ vô thức thốt ra, cô đã biết đây là nơi nào rồi.
Cô xuyên sách rồi, xuyên tới hiện trường đội nón xanh cho nam chính.
Câu nói này của cô như nước lạnh dội vào sự phấn khích của Hứa Thanh Tô, giọng anh ta cao hơn vài phần:
Sau khi nguyên chủ và Hứa Thanh Tô xuống núi cùng lên một chiếc xe tải, xe tải bị lật, nguyên chủ chết tại chỗ.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Nhu Mễ toát mồ hôi lạnh, sắp xếp lại cốt truyện tiếp theo, tức là bỏ trốn thì lật xe, lật xe thì chết.
Bây giờ cô đã ở trên đường bỏ trốn, còn cách thời điểm lật xe chết chưa đầy ba tiếng!
Nguyễn Nhu Mễ hít một hơi thật sâu, cô muốn sống thật tốt.
Cô tuyệt đối không thể đi cùng Hứa Thanh Tô.
Một lúc không thấy cô trả lời, lòng Hứa Thanh Tô chùng xuống, anh ta nhanh chóng thay đổi sắc mặt, dùng vẻ cưng chiều ngày thường nhìn cô rồi nói:
"Nhu Mễ, đừng giỡn nữa, chúng ta đi ngay bây giờ."
"Hứa Thanh Tô, tôi sẽ không bỏ trốn cùng anh đâu!"
Nguyễn Nhu Mễ mở to đôi mắt hạnh nhân trả lời.
Cô không muốn chết!
Cả người Hứa Thanh Tô cứng đờ, anh ta trợn tròn mắt, vẻ mặt vừa không thể tin vừa chột dạ.
Có phải cô đã biết chuyện anh ta chân hai thuyền không? Nên mới không muốn bỏ trốn cùng anh ta?
"Nhu Mễ, anh sai rồi, anh đã dứt khoát với Vương Hiểu Linh ở đầu thôn rồi, em yên tâm, anh chỉ thích một mình em thôi."
Nguyễn Nhu Mễ: "?"
Cô không ngờ rằng còn có chuyện này, tên cặn bã này còn bắt cá hai tay sau lưng cô nữa!
"Hứa Thanh Tô, vậy thì anh hãy dẫn Vương Hiểu Linh của anh đi đi!"
Nguyễn Nhu Mễ căng khuôn mặt trắng trẻo như ngọc, nhấn mạnh:
"Tôi không thích anh, cho nên sẽ không đi cùng anh đâu."
"Vậy thì em thích ai?"
Bị từ chối liên tục, Hứa Thanh Tô tức giận đến mức mất lý trí, anh ta buột miệng nói:
"Nguyễn Nhu Mễ, em thích ai? Trong đội chúng ta ngoài anh ra, còn ai xứng với em?"
Anh ta là học sinh trung cấp, cô là học sinh trung học cơ sở, về trình độ học vấn thì họ tương xứng.
Hiện tại anh ta là giáo viên tiểu học, còn Nguyễn Nhu Mễ lại là con gái của đội trưởng đội sản xuất Hồng Kỳ, về thân phận cũng coi như xứng với anh ta. Hơn nữa Nguyễn Nhu Mễ thực sự rất xinh đẹp, làn da trắng nõn, đôi mắt hạnh nhân, má đào giống như cành đào hồng vừa chớm nở trên khe núi vào đầu tháng ba mùa xuân, e ấp động lòng người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)