Sáng sớm hôm sau, Trang Nhu vừa ngủ dậy, đang chuẩn bị ăn sáng thì cửa chính trong nhà bỗng bị phá toang. Một toán người xông vào, không nói một lời đã tra gông xiềng vào người nàng.
Trang Học Văn vội khoác áo đuổi ra, khó hiểu hỏi: “Không biết tiểu muội đã phạm phải chuyện gì mà các vị ở Kinh Môn Phủ lại xông vào bắt người thế này?”
“Trang công tử, chúng ta cũng chỉ phụng mệnh hành sự, mong công tử thông cảm cho.” Vị bộ đầu dẫn đầu chắp tay nói với Trang Học Văn.
“Không biết là chuyện gì?” Kinh Môn Phủ đã trực tiếp tới cửa bắt người thì chuyện này chắc chắn không nhỏ. Trang Học Văn không ngăn cản, nhưng vẫn phải làm rõ xem đã xảy ra chuyện gì. Hắn bèn duỗi tay dúi hai thỏi bạc qua.
Vị bộ đầu kia nhìn ngang liếc dọc một lát rồi mới hạ giọng nói: “Trang công tử, đại công tử Phó Hậu Phát của An Dương Bá phủ sáng nay được phát hiện đã chết. Theo lời khai khi báo án của An Dương Bá, chính là do lệnh muội hôm qua đã đánh hắn giữa đường, khiến con trai ông ta bị thương quá nặng, nửa đêm thì qua đời.”
“Người ta chỉ có độc một mụn con trai dòng đích, hiện đang ôm thi thể ở Kinh Môn Phủ khóc lóc om sòm kia kìa.”
Trang Học Văn nhìn sang Trang Nhu, thấy nàng cũng đang sững sờ nhìn mình, đành cười khổ một tiếng: “Tiểu Nhu, muội cứ đi theo họ trước đã...”
“Ca! Không thể nào! Muội đâu có đánh vào chỗ hiểm, chỉ là bị thương ngoài da thôi, hắn không thể nào chết như vậy được!” Trang Nhu kinh ngạc kêu lên. Nàng biết rất rõ phải xuống tay tàn nhẫn đến mức nào mới có thể lấy mạng người, chuyện này chắc chắn có uẩn khúc!
Người của Kinh Môn Phủ còn đang chờ để giải nàng về nên không để hai người họ nói thêm, lập tức giải Trang Nhu đi. Trang Học Văn đột nhiên vớ lấy một thứ trên bàn, tiến lên nhét vào tay Trang Nhu, cau mày dặn dò: “Muội vẫn chưa ăn sáng, ăn cái bánh này lót dạ trước đã. Lát nữa ca sẽ qua thăm, đừng lo lắng, tạm thời đừng chống đối họ.” Nói xong, hắn đã lao ra khỏi cửa trước một bước, tiếng vó ngựa nhanh chóng xa dần.
Đám Ứng Bộ khó hiểu nhìn hắn rời đi, rồi quay lại nhìn Trang Nhu, chỉ thấy nàng vẻ mặt bình tĩnh cầm bánh ăn, không hề có vẻ gì là sợ hãi.
“Đi thôi...” Mọi người lập tức cảm thấy vụ này có dầu có mỡ, nhà này xem ra cũng có quan hệ, chẳng mấy chốc sẽ có bạc đút lót. Vị bộ đầu biết Trang Học Văn, trong lòng hiểu rõ vụ án này e là có chút rắc rối.
Tiểu Quận vương?
Vị bộ đầu kia lập tức đáp: “Ta đương nhiên biết ca ca của cô là ai, chỉ là việc này không hợp quy củ cho lắm.”
“Ăn đi, ta sao có thể mặt dày để các tiền bối bụng đói mà thẩm vấn mình được. Mọi người có thời gian đứng bất động thế này thì đã sớm ăn xong và giải ta về Kinh Môn Phủ rồi. Nhanh lên!” Nàng không khách khí thúc giục. Các Ứng Bộ nhìn nhau, chỉ cần nghe đến tên Tiểu Quận vương là họ biết cô nương này sẽ không sao. Hơn nữa, đợi đến lúc Tiểu Quận vương biết chuyện mà đến Kinh Môn Phủ, không biết còn náo loạn đến mức nào nữa.
Phải ăn no trước mới có sức hầu hạ đám quyền quý này. Vị bộ đầu bèn hô một tiếng, đám Ứng Bộ liền ùa tới bàn, người một cái bánh, kẻ một bát cháo, bắt đầu ăn.
Trang Nhu nhìn thấy mama đầu bếp đang nấp ngoài cửa tiểu viện bèn gọi to: “Lưu thẩm, mang hết bánh và cháo còn lại ra đây, phải để các đại ca ăn cho no đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


