Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tháng sáu, mưa to kéo dài không dứt đã phá hủy con đê lớn của sông Liễu Giang, khiến mấy chục vạn người biến thành lưu dân, phải dìu già dắt trẻ cùng nhau đổ về vùng Giang Bắc trù phú.
Mà Liễu Thủ là huyện lớn nhất ở Giang Bắc nên số lượng lưu dân đổ về đây cũng đông nhất. Đến tháng tám, khu vực ngoài thành của huyện đã tụ tập gần mười vạn lưu dân.
Năm trước, huyện Chiêu Dương gặp đại hạn, đã có không ít nạn dân kéo đến khu vực ngoài thành này. Nay lại thêm dòng lưu dân mới tới, khiến cho nơi vốn đã hỗn loạn lại càng thêm bất ổn.
Hôm nay, trời lại lất phất mưa bụi. Bốn gã đàn ông mặc áo tơi, cưỡi ngựa hộ tống một chiếc xe ngựa tiến đến sườn núi Thu Hoàng, nơi lưu dân đang tụ tập.
“Văn ca, ta đảm bảo lần này chắc chắn không sai đâu! Kể từ lần trước, ta đã mất thêm hai năm để tìm lại. Nếu lần này mà còn sai, ta xin mang đầu đến gặp ngài!” Gã đàn ông quả quyết cam đoan. Hắn đã bôn ba vì chuyện này suốt nhiều năm, đến cả Tết cũng phải ngược xuôi bên ngoài. Nếu còn không tìm được người, có lẽ đến chuyện cưới vợ cũng chẳng xong.
Trang Học Văn chỉ liếc hắn một cái rồi đứng dậy xuống xe. Gã đàn ông vội vàng giương một chiếc ô lên che mưa cho hắn.
Bốn người kia cũng xuống ngựa, một người ở lại trông xe và ngựa, những người còn lại đi theo Trang Học Văn tiến về phía những túp lều trên sườn núi Thu Hoàng.
Những túp lều xiêu vẹo rách nát, mặt đất toàn là bùn lầy bẩn thỉu và trơn trượt, khiến người ta bước đi vô cùng khó khăn. Từng đám lưu dân xanh xao vàng vọt, mình khoác những mảnh giẻ rách tả tơi, toàn thân bốc lên mùi hôi thối, ánh mắt họ nhìn chằm chằm vào đám người Trang Học Văn như những con sói đói.
Nếu không phải vì ba gã đàn ông đi cùng thân hình cường tráng, bên hông còn lủng lẳng đao, thì với cái dáng vẻ công tử nho nhã của Trang Học Văn, e là đã sớm bị đám lưu dân này xé xác cướp sạch rồi.
Nơi này ngay cả người phát cháo cứu tế cũng không muốn đến, nên sự xuất hiện của nhóm người bọn họ đã thu hút không ít ánh mắt. Đôi quan ủng đế phấn bằng lụa xanh của Trang Học Văn cũng đã dẫm phải không ít bùn lầy, đến cả vạt áo cũng lấm lem bẩn thỉu.
“Vị đại gia này, xin hãy thương xót.” Một lão già bên đường yếu ớt đưa tay ra cầu xin.
Lúc này, một phụ nhân mặt mày vàng vọt kéo theo một tiểu nữ hài cũng gầy trơ xương lại gần, khóc lóc van xin: “Đại gia, con gái của ta việc gì cũng làm được, chỉ cần một lượng bạc thôi ạ!”
Trang Học Văn không dừng bước, nhưng sắc mặt hắn đã trở nên vô cùng khó coi. Nơi này cả trị an lẫn điều kiện sinh tồn đều cực kỳ tồi tệ, thật không dám tưởng tượng một bé gái mười hai tuổi sống một mình ở đây sẽ gặp phải những chuyện gì.
Hắn rảo bước nhanh hơn, đột nhiên hạ giọng hỏi: “Triệu Quân, có sắp xếp người canh chừng ở đây không?”
“Văn ca, lần này chỉ có một mình ta đến đây, tạm thời không tìm được người phụ giúp nên đã nhờ mấy tên bản địa để mắt giùm. Ta đã hé lộ một chút thân phận, chắc chúng sẽ không dám làm càn đâu.” Triệu Quân ngập ngừng một lát rồi vội nói. Hắn đến đây vốn chỉ để thử vận may, không ngờ lại tìm được người thật.
Trang Học Văn nhíu mày. Tuy có chút không yên tâm, nhưng nơi này cách kinh thành quá xa, tay hắn không vươn tới được. Nếu thật sự có chuyện gì xảy ra, vẫn phải nhờ đến thế lực ở đây. Chắc là sẽ không có việc gì đâu...
“Cút ra ngoài cho ta! Địa bàn của các ngươi là ở trong thành, không đến lượt các ngươi tới đây làm càn!” Trang Nhu dùng thân hình nhỏ gầy của mình che cho bé gái phía sau, rồi nhìn chằm chằm vào năm gã đàn ông trước mặt mà nói. Bé gái kia đang sợ hãi đến mức khóc không thành tiếng, hai tay túm chặt lấy quần áo rách rưới trên người.
Giọng nói của nàng không có quá nhiều sự tức giận, ngữ khí rất bình tĩnh, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định không cho phép người khác chối từ.
Năm gã đàn ông này ăn mặc tươm tất hơn đám lưu dân, rõ ràng không phải người ở đây. Hơn nữa, những hình xăm trên người đã tố cáo thân phận của chúng: đám lưu manh trong thành.
Đám lưu dân đều biết, đám lưu manh trong thành thường chạy tới đây, hễ để ý cô nương nào xinh xắn là chúng lại ném ra vài đồng tiền rồi ngang nhiên bắt người đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


