Bước chân Chu Việt Thiêm khựng lại, bỗng cảm thấy có một nỗi sợ hãi ập đến trong lòng.
Hắn đang sợ cái gì…
Từ Húc Trạch ngồi bên trong, cứ thế không nhúc nhích chằm chằm nhìn hắn, đôi mắt đó giống Lâu Nguyễn đến cực điểm.
“Anh Chu?” Trình Lỗi bên cạnh thấy hắn không đi nữa, nghiêng đầu nhìn hắn một cái, rồi lại nhìn theo ánh mắt của hắn vào trong, hừ lạnh một tiếng “Thằng nhóc đó đúng là nợ đòn.”
Khựng lại một chút, hắn lại hơi hất mặt lên giống như đang chờ xem trò cười, hả hê nói: “Lâu Nguyễn mà nhìn thấy vết thương trên mặt anh, về nhà không biết sẽ mắng cậu ta thế nào đâu!”
Chu Việt Thiêm mặc chiếc áo khoác vest nhăn nhúm, sắc mặt hơi trầm xuống.
Hắn thầm nghĩ sẽ không đâu, cô chưa bao giờ mắng chửi người khác.
Cùng lắm cô cũng chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo Từ Húc Trạch đừng như vậy nữa.
Thấy bọn họ đứng ở cửa không đi, Từ Húc Trạch bên trong tưởng bọn họ đang khiêu khích, sự chán ghét trong mắt càng thêm mãnh liệt.
Chu Việt Thiêm nhìn đôi mắt đó, đột ngột quay người, bước nhanh ra ngoài.
-
Chu Việt Thiêm và Trình Lỗi lên xe rời đi, chiếc Cullinan màu đen lướt qua bọn họ.
Trình Lỗi ngoái đầu nhìn lại, trơ mắt nhìn chiếc xe đó dừng lại trước cửa đồn cảnh sát, giọng điệu kỳ lạ nói: “Chiếc xe đó giống chiếc hôm qua Tạ Yến Lễ lái, hiếm lạ thật, cậu ta cũng đến đồn cảnh sát cơ đấy.”
Tạ Yến Lễ người này chưa bao giờ thèm giao du với bọn họ, từ nhỏ đến lớn đều là tâm điểm của đám đông, là con nhà người ta trong mắt các bậc phụ huynh trưởng bối, tuy bình thường trông có vẻ lấc cấc nhưng chưa bao giờ thực sự gây ra họa lớn nào.
Nếu không phải đã đi qua rồi, bọn họ lại đang vội về công ty họp, Trình Lỗi đều muốn quay lại chụp một bức ảnh đăng lên vòng bạn bè, dù sao Tạ Yến Lễ đến đồn cảnh sát đúng là chuyện hiếm lạ.
Chu Việt Thiêm ngồi ở ghế sau, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, tiếng còi xe bên tai vang lên không ngớt.
Vì thức trắng một đêm, dưới đáy mắt hắn mang theo quầng thâm nhạt.
Mặc dù cảm giác mệt mỏi không ngừng giằng xé dây thần kinh của hắn, nhưng hắn vẫn nhạy bén ngẩng đầu lên: “Tạ Yến Lễ?”
Trình Lỗi vẫn đang ngoái cổ nhìn ra sau, nghe thấy giọng của Chu Việt Thiêm, hắn cuối cùng cũng quay đầu lại: “Thiên chân vạn xác, anh Chu, em dám đảm bảo chiếc xe đó tuyệt đối là chiếc hôm qua Tạ Yến Lễ lái!”
“Tạ Yến Lễ người này anh cũng biết đấy, tuyệt đối sẽ không cho người khác mượn xe, chắc chắn là cậu ta có chuyện gì nên mới đến.”
Bữa tiệc tối qua, Tạ Yến Lễ cũng đến.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào anh, bao gồm cả Lâu Nguyễn.
“Anh Chu?” Trình Lỗi thấy hắn lại im lặng, nghiêng đầu cười nói, “Anh Chu hôm nay anh sao vậy, sao cứ hay thất thần thế, đừng nói là thằng nhóc Từ Húc Trạch đó thực sự đánh anh có vấn đề rồi nhé, chuyện này chúng ta phải bắt cậu ta bồi thường đấy.”
Chu Việt Thiêm cuối cùng cũng cười một cái, chỉ là cười có chút gượng gạo: “Tôi đang nghĩ đến cuộc họp lát nữa.”
“Hahaha, em đã nói thằng nhóc đó không chiếm được tiện nghi của anh mà!”
“...”
-
Đồn cảnh sát.
Cửa chiếc Cullinan được mở ra, một đôi giày cao gót mũi nhọn màu bạc giẫm xuống đất, dải ruy băng ngọc trai quấn quanh mắt cá chân khẽ đung đưa.
Lâu Nguyễn cầm điện thoại bước ra vạt váy lụa trắng khẽ đung đưa.
Tạ Yến Lễ xuống xe từ phía bên kia, anh đi đến bên cạnh cô, nhấc mắt quét qua sảnh đồn cảnh sát phía trước: “Vào thôi.”
Lâu Nguyễn gật đầu, mái tóc mềm mại rủ xuống gò má.
Ánh mắt Tạ Yến Lễ rơi trên lọn tóc không nghe lời đó, những ngón tay thon dài khẽ động, cuối cùng vẫn im lặng đi theo sau cô, không có hành động gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

