Chú Đường: “...”
Ông nhìn hành động của ông cụ, từ từ nhích tới, vươn tay ra...
Ngón tay còn chưa chạm vào điện thoại của mình, cánh tay đã lại bị tóm chặt lấy!
Ông cụ Tạ ngước mắt hỏi: “Cô bé đó tên gì, làm nghề gì, nhà ở đâu, có phải người Kinh Bắc không?”
Chú Đường giữ nguyên tư thế bị tóm chặt đó: “... Không biết, chỉ biết họ Lâu.”
Ông cụ Tạ lập tức mất hứng, buông tay ông ra, cúi đầu bắt đầu xem điện thoại.
Sau khi gửi ảnh, trong nhóm rất nhanh đã có người trả lời:
[? Không tin]
[Thật hay giả vậy, không nghe nói nó đang yêu đương mà?]
[???]
[? Ghép chứ gì]
[Ông nội, ông đừng để bị lừa, bây giờ tội phạm lừa đảo nhiều lắm, có phải nó gửi ảnh cho ông rồi bảo ông tặng quà cho cháu dâu hay chuyển tiền gì không? Đây là kẻ lừa đảo đấy]
...
Ông cụ Tạ nhìn lướt qua tin nhắn trên màn hình điện thoại, hơi hất cằm, hứ, biết ngay là họ không tin mà.
Xe dừng trước cửa nhà họ Từ.
Lâu Nguyễn ngồi trên ghế phụ, nhìn tòa nhà nhỏ leo đầy dây thường xuân động tác khựng lại hai giây, tháo dây an toàn mở cửa xe bước xuống.
Dường như nghe thấy tiếng động, cửa sổ tầng hai mở ra, lộ ra khuôn mặt bầm dập của Từ Húc Trạch.
Tạ Yến Lễ ngước mắt nhìn lên trên một cái, cùng Lâu Nguyễn ra cốp xe lấy quà gặp mặt, bước vào cổng nhà họ Từ.
Nhà họ Từ cực kỳ tĩnh mịch.
Trong sân trồng đầy hoa cỏ, bóng cây rợp mát, chỉ có những tia sáng loang lổ hắt xuống.
Khi hai người sắp đi qua sân, mới có người giúp việc nhà họ Từ mở cửa bước tới, giọng điệu nhạt nhẽo: “Tiểu thư về rồi.”
Tạ Yến Lễ đứng sau Lâu Nguyễn, đuôi chân mày khẽ nhướng lên.
Dường như nhận ra ánh mắt của Tạ Yến Lễ, người giúp việc đó cuối cùng cũng nhìn sang, cũng không sợ người lạ, vẫn là cái vẻ nhạt nhẽo không mấy chào đón đó: “Còn dẫn theo bạn nữa à, mời vào trong.”
Nói xong liền quay người, cũng không có ý định tiến lên giúp xách đồ, vừa đi vào trong vừa nói: “Bà chủ đang ngủ trưa, nói nhỏ thôi.”
Cha mẹ nuôi là liên hôn, tình cảm luôn không tốt, đối với cô cũng luôn nhạt nhẽo, Lâu Nguyễn đã quen từ lâu.
Nhưng Tạ Yến Lễ chắc chắn chưa bao giờ phải chịu sự lạnh nhạt như thế này, Lâu Nguyễn có chút lo lắng ngẩng đầu nhìn anh.
Tạ Yến Lễ đứng bên cạnh cô, những tia sáng loang lổ lướt qua khuôn mặt cao quý, đôi môi mỏng của anh nhếch lên, đáy mắt không có nửa điểm ý cười.
Những hộp quà tinh xảo đều được gom vào tay phải, bàn tay trái thon dài rảnh rỗi lặng lẽ nắm lấy tay Lâu Nguyễn, khóe môi nở nụ cười nhạt, chậm rãi nói: “Thời gian ngủ trưa của bà Từ sớm thật đấy.”
Dưới cổ tay áo vest phẳng phiu, trên chiếc đồng hồ danh giá, kim giờ vừa vặn chỉ đến số mười một.
Giờ Kinh Bắc, mười một giờ.
Giờ này, rất nhiều người còn chưa tan làm, ăn trưa cũng là sớm.
Hơn nữa, lúc bảo người đưa Từ Húc Trạch về, họ đã nói trước với cậu, sẽ đến nhà thăm hỏi, nhờ cậu báo trước một tiếng.
Người giúp việc đi phía trước biến sắc, chợt quay đầu lại, còn chưa kịp lên tiếng, ánh mắt đã rơi vào hai bàn tay đang đan chặt vào nhau của hai người, đồng tử bà ta co rụt lại, có chút không nói nên lời: “Cô...”
Sao Lâu Nguyễn lại có thể như thế này với người đàn ông khác, chẳng phải cô luôn thích cậu nhà họ Chu sao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

