Giây tiếp theo, Lâu Nguyễn lại nghe thấy giọng nói từ tính hơi lạnh của anh:
“Nhưng anh thì không.”
Anh không phải?
Anh không phải cái gì?
Lâu Nguyễn nghiêng đầu nhìn sang, ánh mắt rơi vào gương mặt đẹp kinh người của đối phương.
Tạ Yến Lễ tựa vào ghế xe, hơi hất cằm, ngước mắt nhìn biển quảng cáo bên ngoài.
Ánh sáng đan xen, đôi đồng tử dưới mái tóc đen vụn ánh lên màu hổ phách, tô điểm thêm vài phần diễm lệ đoạt hồn cho gương mặt đó.
Lâu Nguyễn ngồi bên cạnh anh, chóp mũi quanh quẩn hương thơm nhạt độc đáo trên người anh.
Cô lại nhìn thấy vài phần mất mát thầm kín trong mắt anh.
Lâu Nguyễn nương theo ánh mắt của anh nhìn sang, vừa vặn nhìn thấy tấm biển quảng cáo khổng lồ của Công nghệ sinh học Hoa Dược bên ngoài.
Trên chiếc váy lụa trắng, những ngón tay sơn móng màu hồng nhạt khẽ siết lại, Lâu Nguyễn mím môi, anh đang mất mát vì Công nghệ sinh học Hoa Dược sao.
Vừa rồi có hai giây cô còn tưởng anh nói anh không phải thiên tài, nên những chuyện vừa rồi không phải là diễn.
Bây giờ nhìn tấm biển quảng cáo đó, hoàn toàn tỉnh táo lại.
Loại người như Tạ Yến Lễ, sinh ra đã đứng trên đỉnh kim tự tháp, cho dù anh có mất mát, chắc chắn cũng chỉ mất mát vì những chuyện như Công nghệ sinh học Hoa Dược hay bằng sáng chế của anh, làm sao có thể lộ ra vẻ mặt đó vì chuyện khác được.
*Thế này chẳng phải lại tự coi mình là nữ chính rồi sao...?*
Lâu Nguyễn đưa tay vỗ vỗ ngực, bình tĩnh, đừng tự coi mình là nữ chính! Tỉnh táo lại!
Chẳng phải chỉ là người theo đuổi nhiều năm không thích mình thôi sao, đừng luôn nghĩ đến mấy tình tiết tiểu thuyết!
Cô cảm thấy sờ ngực vẫn chưa đủ, lại đưa tay nhẹ nhàng sờ sờ mặt mình.
Đừng nghĩ nữa!
Tạ Yến Lễ vừa quay đầu lại đã phát hiện cô đang vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, đôi môi mỏng của người đàn ông mím lại, quay đầu nhìn đèn đỏ phía trước.
Những con số màu đỏ từng chút một giảm đi, cho đến khi chuyển sang màu xanh, xe mới bắt đầu lăn bánh trở lại.
Mười mấy phút sau, họ đến nhà của Tạ Yến Lễ.
Xe chạy vào gara, Lâu Nguyễn nhìn hết chiếc xe sang trọng đắt tiền này đến chiếc xe sang trọng đắt tiền khác bên trong, không hề ngạc nhiên chút nào.
Tạ Yến Lễ đỗ xe lại rồi cùng cô xuống xe.
“Anh thường sống ở đây, em cứ xem kỹ đi nếu thấy được thì sau khi kết hôn chúng ta sống ở đây. Nếu không thích anh vẫn còn bất động sản khác.” Giọng anh tùy ý, “Có chỗ nào cần thay đổi, em cũng ghi lại rồi bảo anh.”
“...”
Lâu Nguyễn đi theo sau anh, có chút hoảng hốt bước theo, sau khi kết hôn, họ sẽ sống cùng nhau sao?
Tạ Yến Lễ quay đầu nhìn cô.
Lâu Nguyễn chợt ngẩng đầu, gật đầu thật mạnh: “Vâng.”
Người đi phía trước bật ra tiếng cười nhẹ trong cổ họng, dường như nhận ra người phía sau có chút không theo kịp mình, anh từ từ bước chậm lại.
Biệt thự của Tạ Yến Lễ có tổng cộng ba tầng, trang trí cực kỳ tối giản, chỉ có ba tông màu đen trắng xám.
Lâu Nguyễn vừa bước vào cửa đã cảm thấy như bước vào nhà mẫu.
Thật sự quá sạch sẽ và tối giản.
Cô có chút dè dặt ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, ngẩng đầu nhìn cách bài trí xung quanh.
Sau đó trơ mắt nhìn Tạ Yến Lễ bước vào trong, mở tủ lạnh, lấy ra hai hộp sữa dâu màu hồng.
Lại còn là nhãn hiệu sữa dâu mà cô rất thích!
Cô bắt đầu uống loại này từ hồi cấp ba!
“Ở nhà chỉ có cái này.” Tạ Yến Lễ đưa tay, đưa sữa dâu cho cô, ngay khoảnh khắc Lâu Nguyễn đưa tay ra định nhận lấy, anh lại thu tay về, nhíu mày hỏi, “Có cần hâm nóng không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

