Giang Ly trầm mặc hai giây, “Bộp” một tiếng gập sách giáo khoa lại.
“Được thôi.” Cô đứng lên, đáy mắt xẹt qua một tia nghiền ngẫm, “Đi xem vị “vương bài” này, rốt cuộc có bao nhiêu vương bài.”
Đến khi các cô tới đại lễ đường, bên trong đã ồn ào náo nhiệt. Hứa Điềm kéo cô, tìm một chỗ ngồi ở khu vực phía trước.
Giang Ly khẽ nhíu mày, giơ tay xoa xoa dạ dày đang đau nhói. Ồn ào quá.
Tiếng vỗ tay chợt vang lên đúng lúc này.
Từ lối vào lễ đường truyền đến tiếng bước chân trầm ổn, đám đông ồn ào nháy mắt yên tĩnh hơn phân nửa.
Giang Ly theo bản năng ngước mắt lên, người đàn ông bước lên bục giảng mặc bộ cảnh phục phẳng phiu, khuôn mặt lạnh lùng, dáng người đĩnh bạt, huân chương dưới ánh đèn lóe lên thứ ánh sáng lạnh ngạnh.
Chỉ rũ mắt xuống, khóe môi cực nhẹ nhếch lên một cái.
Là hắn.
Đúng là Đội trưởng Hình sự đã vươn tay đỡ cô dậy tại hiện trường vụ án hôm đó.
Hắn chính là “Vương bài hình trinh”?
Ngày hôm đó, cô gần như đã ném thẳng hung khí ra trước mặt hắn, vậy mà hắn chẳng hề phát hiện ra.
Vương bài? Chỉ thế này thôi sao?
Trên bục giảng, Lăng Chấp đang đâu vào đấy giảng giải kiến thức an toàn, giọng nói trầm ổn hữu lực.
Giang Ly tựa lưng vào ghế, một lần nữa ngước mắt lên, ánh mắt mang theo vài phần hứng thú xem xét.
Thói quen khi nói chuyện của hắn là dùng tay trái đè lên kẹp tài liệu, tay phải thỉnh thoảng gõ nhẹ bút điều khiển, động tác sạch sẽ lưu loát, không có nửa phần dư thừa. Là một người trường kỳ ở vị trí kiểm soát, quen với việc chủ đạo nhịp độ.
Buổi tọa đàm sắp kết thúc, bước vào phần đặt câu hỏi. Dưới đài nháy mắt giơ lên một rừng cánh tay, bầu không khí lại một lần nữa náo nhiệt.
Một giọng nam sinh trong trẻo vang lên:
“Lăng học trưởng! Vụ án giết người ở trung tâm thành phố mấy ngày trước, hiện tại đã có tiến triển gì chưa ạ? Trên mạng đồn đại huyền hồ lắm, nói hung thủ một súng đoạt mạng, ngay cả một dấu vết cũng không để lại!”
Lễ đường nháy mắt im phăng phắc.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía bục giảng.
Giang Ly cũng nhìn về phía hắn.
Sắc mặt Lăng Chấp không đổi, giọng điệu vững vàng đáp lại: “Vụ án vẫn đang trong giai đoạn điều tra, chi tiết cụ thể không tiện tiết lộ, nhưng có thể nói cho mọi người biết, chúng tôi đã khóa chặt vài hướng đi mấu chốt, sẽ mau chóng cho công chúng một câu trả lời thỏa đáng, cũng mong mọi người không tin tin đồn, không lan truyền tin đồn.”
Lập tức có người truy vấn: “Vậy hung thủ có thể vẫn còn ở quanh đây không? Bình thường chúng em ra ngoài có cần phải cẩn thận không ạ?”
Lăng Chấp hơi gật đầu, thêm vài phần kiên nhẫn: “Không cần hoảng sợ quá mức, chúng tôi đã tăng cường tuần tra khu vực xung quanh. Hằng ngày đi lại có bạn bè đi cùng, hạn chế đến những nơi hẻo lánh là được.”
Giang Ly nghe hắn đâu vào đấy đáp lại, khóe miệng ngậm một nụ cười nhạt như có như không.
Khóa chặt vài hướng đi mấu chốt?
Đáy mắt cô lóe lên một tia nghiền ngẫm. Vậy cô cũng muốn xem thử, hướng đi mà hắn khóa chặt, rốt cuộc cách cô bao xa.
Ánh mắt Lăng Chấp vô tình lướt qua vị trí của cô. Tầm mắt hai người ngắn ngủi chạm nhau.
Giang Ly không né tránh, ngược lại nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt trong veo sạch sẽ, mang theo sự kính trọng lễ phép bình thường nhất của một sinh viên đối với học trưởng.
Không có nửa điểm chột dạ.
Hứa Điềm bên cạnh vẫn đang lầm bầm: “May mà có Lăng đội và mọi người ở đây, nếu không buổi tối tớ cũng chẳng dám ra đường.”
Giang Ly nghiêng đầu nhìn cô nàng, giọng điệu nhẹ nhàng: “Yên tâm đi, cảnh sát phá án rất chuyên nghiệp, nhất định sẽ mau chóng bắt được hung thủ.”
Phần hỏi đáp phía sau càng lúc càng nhàm chán, Giang Ly dần dần bắt đầu thất thần.
Đến khi cô lấy lại tinh thần, buổi tọa đàm đã kết thúc.
Người trong lễ đường lục tục tản đi.
Giang Ly vừa đứng lên chuẩn bị rời đi, một giọng nói trầm ổn từ phía sau truyền đến: “Bạn học, chờ một chút.”
Lăng Chấp đã bước tới trước mặt cô.
“Tôi tên là Lăng Chấp, lần trước không cẩn thận đụng phải cô, sau đó lại vội xử lý công việc chưa kịp hỏi nhiều, vết thương trên người cô đã khỏi chưa? Thật sự xin lỗi.”
Hứa Điềm bên cạnh nháy mắt trừng lớn hai mắt, một phen túm chặt cánh tay Giang Ly, nhỏ giọng kinh hô: “A Ly? Hai người quen nhau à?!”
“Có một lần không cẩn thận đụng phải.” Giang Ly trả lời Hứa Điềm một câu, lúc quay đầu nhìn về phía Lăng Chấp, nụ cười nhạt nhẽo đúng mực, “Chào Lăng học trưởng, trùng hợp vậy sao? Tôi không sao, hôm đó chỉ là ngã nhẹ một chút thôi, đa tạ anh đã quan tâm.”
Lăng Chấp khẽ gật đầu: “Không sao là tốt rồi. Sau này ra ngoài chú ý nhiều hơn, đặc biệt là những nơi đông người hoặc hẻo lánh.”
Hắn dừng một chút, lại hỏi: “Đúng rồi, học muội xưng hô thế nào?”
“Cậu ấy tên là Giang Ly, em tên là Hứa Điềm, chúng em là sinh viên năm nhất khoa Lịch sử!” Hứa Điềm giành trả lời trước, còn lén nháy mắt với Giang Ly mấy cái.
Lăng Chấp: “Sau này các em gặp vấn đề về an toàn, cũng có thể kịp thời liên hệ với chúng tôi.”
Giang Ly mỉm cười gật đầu với Lăng Chấp: “Vâng, vậy học trưởng cứ bận việc trước đi, chúng tôi không làm phiền nữa.”
Lăng Chấp gật đầu, nhìn cô kéo tay Hứa Điềm xoay người bước ra khỏi lễ đường.
Hình ảnh vươn tay đỡ cô đứng dậy tại hiện trường vụ án hôm đó, đột nhiên đâm sầm vào trong tâm trí vô cùng rõ ràng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)