Không ai lên tiếng.
Dưới tán rừng đào, trên nóc nhà, nam nhân dung mạo diễm lệ mang theo hơi thở của gió trăng, cụp mắt nhìn Khương Lê.
Nụ cười của hắn pha chút tà mị, khiến người ta không đoán được là địch hay bạn, là chính hay tà.
Đồng Nhi vẫn ngẩn ngơ nãy giờ lại không kìm được sự nghi hoặc, hỏi lại: "... Hoa tiên?"
Người này tuấn mỹ tựa yêu tựa tiên, khí độ phong hoa lại quá đỗi rực rỡ, quả thực khiến người ta phải ngẩn ngơ.
Khương Lê chưa kịp lên tiếng đã nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào truyền đến. Lòng nàng chấn động, khi ngước lên nhìn mái nhà lần nữa thì nam nhân trẻ tuổi với dung mạo tuyệt mỹ kia đã biến mất. Chỉ còn lại cành đào khẽ đung đưa, tựa như vừa trải qua một giấc mộng xuân khuê dài đằng đẵng.
Đồng Nhi cũng vô cùng kinh ngạc, đưa tay dụi mắt lẩm bẩm: "Nô tỳ không phải đang nằm mơ chứ?"
Khương Lê đáp: "Không phải nằm mơ đâu, nhưng bây giờ..." Nàng lắng nghe tiếng người vọng lại ngày một gần, khóe môi nhếch lên, chẳng buồn bận tâm đến nghi vấn lúc nãy nữa, nói: "Chúng ta ra Phật đường quỳ đi."
Đồng Nhi giờ đây đã quá quen với những chuyện kinh ngạc và khó hiểu nên cũng chẳng hỏi nhiều, cùng Khương Lê đi đến Phật đường quỳ trước tượng Bồ Tát bằng đất sét. Đĩa hoa quả cúng kia cũng được đặt trở lại chỗ cũ. Hai người vừa quỳ xuống đã nghe bên ngoài truyền đến tiếng người náo nhiệt, có người đang dùng sức đập cửa am ni cô.
Tiếng đập cửa đánh thức các ni cô trong am. Có người ra mở cửa, những chiếc đèn lồng trong am lần lượt được thắp sáng, tiếng người ồn ào bên ngoài ngày càng lớn. Khương Lê tĩnh tâm cùng Đồng Nhi tiếp tục quỳ.
Đột nhiên, có người xông vào Phật đường. Dẫn đầu là một ma ma xách đèn lồng. Bà ta có vẻ cũng không ngờ trong Phật đường lại có hai người đang quỳ. Dù sao thì đêm cũng đã khuya rồi. Bà ta vội quay lại nói với người phía sau: "Phu nhân, ở đây còn có hai ni cô này."
Sau lưng người này, một đám người lục tục tiến lên, có phu nhân, tiểu thư, cũng có cả nam giới, tất cả đều ăn vận phú quý. Người được vị ma ma kia gọi là "phu nhân" là một phụ nhân ôn nhu uyển chuyển, làn da trắng nõn, vóc dáng thướt tha. Bà ta bước tới nhìn thấy Khương Lê thì ngẩn người một lát, lập tức lắc đầu bảo ma ma kia: "Nàng ấy không phải ni cô, tóc vẫn còn để dài. Người bên cạnh có lẽ là nha hoàn."
Khương Lê kinh ngạc nhìn đám người xông vào. Mái tóc nàng đen nhánh, tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn thêm phần nhợt nhạt. Thân hình gầy gò nằm gọn trong lớp áo tỳ kheo màu xám. Ánh mắt bình thản an yên. Tuy khí sắc suy nhược, nhưng quỳ dưới tòa Bồ Tát lại càng toát lên vẻ thanh nhã không tranh giành, thoạt nhìn vô cùng thuần khiết ôn nhu, dễ dàng khiến người khác sinh ra thiện cảm.
Có lẽ vì thương nàng còn nhỏ tuổi, vị phu nhân kia ngay cả giọng nói cũng dịu đi vài phần, nhẹ nhàng hỏi: "Tiểu cô nương, đêm hôm khuya khoắt, sao ngươi lại ở đây?"
Khương Lê đáp: "Ta phạm lỗi, sư thái phạt ta quỳ ở đây tĩnh tâm."
Nhóm nam nữ đi theo đều vô cùng kinh ngạc. Có người lên tiếng phẫn nộ: "Đêm khuya thế này, phạm phải lỗi gì mà bắt một tiểu cô nương quỳ trong Phật đường? Nhỡ hại tổn thương đến thân thể thì sao? Chẳng phải nói người xuất gia từ bi hỉ xả ư? Sao lại độc ác đến vậy!"
Đồng Nhi đảo mắt một vòng, lúc này nhanh trí lập tức đổi sang vẻ mặt đau xót, thưa: "Là tại nô tỳ. Hôm qua nô tỳ bưng cơm chay cho cô nương không cẩn thận làm vỡ đĩa. Tĩnh An sư thái nói phạt cô nương và nô tỳ quỳ ở Phật đường này." Nàng ta lại quệt nước mắt, "Nô tỳ thì không sao, nhưng cô nương nhà chúng ta, cô nương nhà chúng ta cả ngày chưa có hạt cơm nào vào bụng rồi."
Nghe xong lời này, đám người trước mặt lập tức lộ ra vẻ tức giận muốn chất vấn. Đã cất công đến chùa bái phật, những người này tất nhiên đều là "người có tâm hướng thiện", thấy tiểu cô nương bị ức hiếp dĩ nhiên phải tỏ ra bất bình.
Chỉ nghe có người nói: "Thảo nào, thảo nào lại làm ra loại chuyện đáng xấu hổ thế này. Rõ ràng là một yêu ni tâm địa rắn độc."
"Không sai."
Khương Lê đưa mắt nhìn quanh bốn phía, không thấy bóng dáng các ni cô trong am đâu, liền lấy làm lạ hỏi: "Xin hỏi, các vị tiểu sư phụ trong am đi đâu cả rồi?"
Nói xong câu này, đám nam nữ trước mặt đều lộ ra vẻ mặt khác thường, tựa như khó mở miệng.
Vị phu nhân nói chuyện với Khương Lê đầu tiên, nhìn nàng dò xét một chút rồi hỏi: "Vị cô nương này có vẻ không phải người trong am đường."
"Tiểu thư nhà ta là Khương nhị tiểu thư của Khương gia ở Yến Kinh." Đồng Nhi giòn giã đáp lời.
"Khương gia?" Một vị tiểu thư trẻ tuổi nghe vậy ánh mắt dao động, hỏi lại: "Có phải Khương gia của vị Thủ phụ Khương Nguyên Bách đại nhân?"
"Đúng vậy!" Đồng Nhi trả lời chắc nịch.
"Làm sao có thể?" Vị tiểu thư trẻ tuổi trông còn nhỏ hơn Khương Lê một chút, chần chừ nói: "Chỉ biết Khương gia có một vị tam tiểu thư Khương Ấu Dao, chưa từng nghe nói có nhị tiểu thư."
Bốn chữ "Khương nhị tiểu thư" vừa thốt ra, các tiểu thư trẻ tuổi không có phản ứng gì, nhưng các phu nhân lại mỗi người một suy nghĩ. Tám năm trước, chuyện Khương nhị tiểu thư đẩy mẹ kế sảy thai cả Yến Kinh đều biết. Chỉ là thời gian đã qua quá lâu, từ đó nghe nói Khương nhị tiểu thư bị đưa đến gia miếu học quy củ, nhiều năm không về kinh, chưa từng gặp mặt nên đương nhiên không ai nhớ tới.
Không ngờ lại gặp ở nơi này.
Thế nhưng Khương nhị tiểu thư Khương Lê trước mắt lại không hề giống lời đồn đại là kẻ độc ác mưu hại mẹ kế đệ đệ. Nàng quỳ trong Phật đường, bộ dáng gầy gò ngoan ngoãn thế này có thể hạ độc mẹ kế sao? Nói ra e cũng chẳng ai tin!
Con người ta luôn tin vào những gì chính mắt mình nhìn thấy.
Khương Lê nhìn đăm đăm vị phu nhân đầu tiên nói chuyện với mình, do dự một chút rồi mới hỏi: "Phu nhân... Có phải là Liễu phu nhân phủ Thừa Đức Lang Liễu đại nhân không?"
Vị phu nhân kia sửng sốt, hỏi lại: "Cô nương nhận ra ta?"
Khương Lê cúi đầu, ra chiều xấu hổ, khẽ cười đáp: "Nhiều năm trước vào tiết hoa mẫu đơn, phu nhân từng đến phủ thưởng hoa, tiểu nữ vẫn còn nhớ."
Liễu phu nhân nghe vậy, suy nghĩ một lát rồi đáp: "Không sai." Ánh mắt nhìn Khương Lê càng thêm hòa hoãn, "Không ngờ ngươi vẫn còn nhớ."
Phu nhân của Thừa Đức Lang Liễu Nguyên Phong, Liễu phu nhân, từng rất thân thiết với mẹ ruột Khương Lê là Diệp Trân Trân. Diệp Trân Trân mới gả đến Yến Kinh cũng thường qua lại với vị Liễu phu nhân này. Sau này Diệp Trân Trân qua đời, để lại Khương Lê, Liễu phu nhân vì thương xót bạn cũ còn thường xuyên đến thăm Khương Lê.
"Ngươi là tiểu thư đích xuất của Khương gia ở Yến Kinh, là nữ nhi ruột của Khương đại nhân, sao có thể sống ở nơi như thế này? Đầu hạ ẩm thấp, cứ quỳ mãi suốt đêm, đổ bệnh thì phải làm sao? Rõ ràng là có kẻ cố ý làm khó dễ. Khương nhị cô nương, ngày mai theo ta cùng về Yến Kinh đi." Liễu phu nhân đột nhiên cất lời.
Đồng Nhi quỳ dưới đất sáng rực cả mắt. Lời này của Liễu phu nhân có ý muốn ra mặt thay cho Khương Lê. Khương Lê bị bỏ rơi trên núi Thanh Thành bao nhiêu năm nay, không ai ngó ngàng nên bị lãng quên. Nay Liễu phu nhân dẫu sao cũng là phu nhân nhà quan. Liễu phu nhân lên tiếng, dẫu bây giờ chưa có gì, nhưng khi về Yến Kinh phàn nàn vài câu với các vị phu nhân khác, khó đảm bảo Khương Nguyên Bách không nghe thấy. Khương Nguyên Bách tự nhiên sẽ nhớ lại người nữ nhi bị ném vào am ni cô này.
Chỉ là, Liễu phu nhân vừa dứt lời lại không nhận được câu trả lời như mong đợi. Nữ tử trước mặt nghe vậy ngẩng đầu lên kinh ngạc nhìn nàng, dường như có nét mừng rỡ lóe lên, nhưng ngay lập tức lại trở nên do dự, sau đó kiên định lắc đầu, đáp: "Đa tạ ý tốt của phu nhân, nhưng e rằng không được."
Lời tác giả:
Nhi tử ra mặt đi ngang qua làm cái bóng rồi chạy mất ╮(╯▽╰)╭
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
