Đồng Nhi nghe Khương Lê phân tích xong liền gật gù, lại sực nhớ ra điều gì đó bèn nói: "Thế nhưng vị Liễu phu nhân kia đúng là người tốt." Nói xong, nàng ta tủm tỉm cười nhìn Khương Lê, "Thực ra bao nhiêu năm trôi qua, nô tỳ chẳng còn nhớ nữa, không ngờ cô nương vẫn nhận ra diện mạo của Liễu phu nhân. Có biết bao phu nhân ở đó, chỉ có Liễu phu nhân là chịu trượng nghĩa nói đỡ cho chúng ta."
Khương Lê mỉm cười. Khi còn là Tiết Phương Phỉ gả đến Yến Kinh, nàng cũng thường xuyên trò chuyện với các vị phu nhân tiểu thư. Điểm khác biệt là từ nhỏ nàng đã có trí nhớ cực kỳ tốt. Quan hệ thân thiết giữa Liễu phu nhân phủ Thừa Đức Lang và mẫu thân Diệp Trân Trân nhà họ Diệp ở Tương Dương cũng từng được người ta nhắc đến.
Còn bản thân nàng từng có cơ hội tiếp xúc ngắn ngủi với Liễu phu nhân, biết được bà là người nhân hậu, mang trong mình vài phần hiệp khí ghen ghét cái ác. Hôm nay nàng mượn danh nghĩa là nữ nhi của cố nhân để khơi gợi lòng thương cảm của Liễu phu nhân trước, sau lại ám chỉ việc bị đưa đến am đường năm xưa có uẩn khúc. Xét về lý về tình, Liễu phu nhân nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
"Nhưng mà cô nương..." Đồng Nhi ngập ngừng mở lời, "Liễu phu nhân về kinh bẩm báo với lão gia, liệu lão gia có lập tức phái người đến đón chúng ta về kinh không? Hay là, rạng sáng ngày mai chúng ta cứ theo Liễu phu nhân cùng về đi."
Tuy bình thường Đồng Nhi hay nói chắc nịch, tin tưởng một ngày nào đó Khương Nguyên Bách nhất định sẽ đến đón Khương Lê về nhà. Thế nhưng bao năm qua, thái độ dửng dưng không hỏi han của Khương Nguyên Bách đối với đứa nữ nhi này, ai ai cũng thấy rõ. Thật sự đến lúc đó, chính bản thân Đồng Nhi cũng không dám tin.
"Yên tâm, phụ thân nhất định sẽ phái người đến." Khương Lê đáp.
Ba năm trước, Thừa Đức Lang từng nảy sinh hiềm khích với môn sinh do Phó Đô Ngự sử, tức phụ thân của Quý Thục Nhiên là Quý Ngạn Lâm tiến cử. Thừa Đức Lang vốn dĩ có cơ hội thăng chức tiếp nhưng tên môn sinh kia lại ỷ thế Quý Ngạn Lâm mà nẫng tay trên chức quan béo bở của Thừa Đức Lang.
Cướp công lao, cản trở đường thăng tiến. Quan hệ giữa Liễu đại nhân và Quý Ngạn Lâm vốn đã chẳng yên ả gì. Chỉ cần Liễu phu nhân về Yến Kinh thuật lại chuyện này cho Thừa Đức Lang nghe, một người thông minh như Thừa Đức Lang đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội khiến Quý Ngạn Lâm phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Chuyện này vốn là lỗi của Quý gia. Thêm vào đó, vị phụ thân ruột làm Thủ phụ lúc nào cũng thích làm việc thiện, bụng dạ bao dung, lại vô cùng coi trọng thanh danh kia, làm sao có thể để lại nhược điểm đối xử khắc bạc với nữ nhi ruột vào tay kẻ thù chính trị của mình.
"Ta không những muốn trở về, mà còn phải phong quang lẫy lừng trở về." Khương Lê vươn tay gõ nhẹ lên bàn, "Cùng Liễu phu nhân trở về thì quá thất sách, cũng chẳng tạo được sóng gió gì trong thành Yến Kinh. Nếu có người đến đón thì sẽ khác. Cả thành Yến Kinh đều biết nhị tiểu thư của Khương gia sắp sửa hồi kinh, giới quý tộc trong kinh thành sẽ nắm được tin tức này. Như vậy, ta mới được xem là chính thức, phong quang lẫy lừng trở về kinh."
Đồng Nhi chớp chớp mắt. Chẳng hiểu sao, những ngày này, có đôi lúc nàng ta cảm thấy nhị tiểu thư trở nên vô cùng xa lạ. Khương nhị tiểu thư trước kia bốc đồng, bướng bỉnh, mãng liệt mà yếu đuối. Còn Khương nhị tiểu thư bây giờ lại ôn nhu cực kỳ, bình tĩnh cực kỳ và cũng lợi hại cực kỳ.
"Cứ chờ xem." Khương Lê cong đuôi mắt, "Sắp đến lúc rồi."
...
Sáng sớm hôm sau, Liễu phu nhân đã lên đường về Yến Kinh.
Cùng đi còn có các vị phu nhân tiểu thư khác. Dáng vẻ vội vã muốn rời đi của họ cứ như đang kiêng dè điều gì đó. Nghĩ lại cũng phải, cửa phật thanh tịnh lại xảy ra loại chuyện dơ bẩn này, đám nữ quyến đương nhiên muốn tránh cho xa.
Chùa Hạc Lâm thì không rõ, nhưng am ni cô nơi Khương Lê đang ở, toàn bộ các ni cô đều đã đi sạch không còn sót một ai. Nghe nói đã báo cho nha môn lân cận, nha môn đã trắng đêm áp giải đám ni cô ở đây về giam giữ thẩm vấn.
Trước khi đi, Liễu phu nhân còn để lại vài tiểu đồng hộ vệ và đầy đủ thức ăn cùng bạc nén. Bà sợ Khương Lê ở lại đây không an toàn. Nha hoàn thân cận Ngọc Hương cũng ở lại bên cạnh chăm sóc Khương Lê.
Xe ngựa sắp sửa khởi hành, Liễu phu nhân vén rèm xe, lo lắng nhìn Khương Lê: "Khương nhị cô nương thật sự muốn ở lại đây sao? Ta suy đi tính lại vẫn thấy không ổn, chi bằng cứ theo chúng ta cùng về kinh đi."
Khương Lê vừa ôn hòa vừa kiên quyết từ chối bà, cười đáp: "Đa tạ ý tốt của phu nhân, nhưng ta đã hứa với phụ thân thì nhất định sẽ làm được."
Nhắc đến Khương Nguyên Bách, Liễu phu nhân lại nhớ đến người bạn tốt Diệp Trân Trân đã mất sớm, sắc mặt không khỏi trầm xuống vài phần. Bà sực tỉnh, nhìn Khương Lê thở dài: "Thôi vậy, nếu ngươi đã kiên quyết như thế, ta cũng không khuyên nữa. Yên tâm, ta nhất định sẽ thuyết phục phụ thân ngươi mau chóng sai người đến đón ngươi." Nói xong, bà dặn dò Ngọc Hương: "Ngọc Hương, hãy chăm sóc tốt cho Khương nhị tiểu thư."
"Sẽ được thôi." Khương Lê mỉm cười.
Nàng tất nhiên phải phong quang lẫy lừng, náo nhiệt tưng bừng mà trở về. Phải để cho tất cả vòng tròn quý tộc ở Yến Kinh đều biết đến sự tồn tại của vị nhị tiểu thư tưởng chừng đã bặt vô âm tín này. Chỉ có như vậy, nàng mới có thể khôi phục lại cuộc sống trước kia. Thân phận Khương nhị tiểu thư này sẽ đem lại vô số sự tiện lợi cho nàng. Và sự tiện lợi lớn nhất chính là có thể danh chính ngôn thuận tiếp cận Vĩnh Ninh công chúa.
Vĩnh Ninh công chúa, Thẩm Ngọc Dung, thậm chí cả Kinh Triệu Doãn và toàn bộ những kẻ làm chuyện ác dung túng cái ác kia. Phụ thân, mối thù giết đệ đệ Tiết Chiêu, nàng từng giờ từng phút khắc cốt ghi tâm, một giây một phút cũng không dám lãng quên.
Yến Kinh, quả là một chốn phồn hoa tuyệt vời.
Yến Kinh, cũng là một nơi tuyệt vời để bắt đầu công cuộc báo thù.
Nụ cười trên môi Khương Lê dần hằn sâu. Ngọc Hương đứng bên cạnh vô tình bắt gặp, trong ánh mắt không khỏi lóe lên một tia kinh ngạc. Khương nhị tiểu thư vốn dĩ dịu dàng không màng danh lợi, nụ cười trong trẻo như hoa.
Nhưng cớ sao lại phảng phất một tia tàn khốc thê lương đến rợn người.
Lời tác giả:
A Lê là nữ chính có IQ cao nhất trong các bộ truyện từ trước đến nay, còn Cơ mỹ nhân là nam chính vô tình vô nghĩa và độc ác nhất. Hai người này đúng là một cặp rất đáng sợ ╮(╯▽╰)╭
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


