Hồi tôi còn bé xíu, chắc cỡ bảy tuổi, mỗi lần mẹ đi chợ về là tôi lại ngồi lóng ngóng chờ. Không phải chờ bánh cuốn hay chè đậu xanh đâu, mà chờ xem mẹ mang gì về từ cái chợ chiều tà ấy. Thường thì toàn mấy túi nilon nhàu nhĩ, bên trong lấp ló mấy củ cà rốt méo mó, mấy bó rau dưa héo queo, có khi còn lẫn cả mấy củ cải đã bắt đầu bốc mùi. Mẹ bảo: "Người ta bỏ đi, mẹ nhặt về. Lọc chỗ hỏng, rửa sạch, vẫn ăn ngon lành, con ạ."Tôi ngồi gọt vỏ, tay mỏi nhừ, vừa gọt vừa ngó mẹ. "Mẹ ơi, sao mẹ toàn nhặt nhiều củ cải với rau dưa thế?" Mẹ cười, cái cười hiền khô: "Mẹ có mua đâu mà nhiều. Chợ tan, người ta bỏ lại, mẹ thấy còn tốt chán, vứt uổng quá nên lượm về. Muối lên ăn dần, đỡ tốn tiền mua mắm mua muối." Tôi gật gù, nhưng trong đầu thì nghĩ lung tung. Hôm trước, thằng Tí bạn tôi nó bảo: "Nhà mày nghèo, nhìn cái quần mày rách là tao biết." Tôi nghe xong, tức lắm, nhưng chẳng biết cãi sao. Đúng là quần tôi rách thật, mà mẹ vá lại kỹ lắm, chỉ tại tôi nghịch quá nên nó rách hoài."Sao nhà mình nghèo thế hả mẹ?" – tôi buột miệng hỏi. Mẹ đang thái rau, con dao trên tay khựng lại, rồi "xoẹt" một cái, máu chảy ra từ ngón tay mẹ. Tôi hoảng, chạy vội đi lấy miếng bông mẹ hay để trong hộc tủ. "Mẹ ơi, mẹ đau không?" – tôi líu lo hỏi. Mẹ lắc đầu, cười gượng: "Không đau, mẹ bất cẩn tí thôi." Nhưng tôi thấy mắt mẹ đỏ hoe, chắc là đau lắm. Mà không phải đau tay, tôi nghĩ thế, vì mấy hôm sau tôi mới hiểu, cái câu hỏi của tôi nó như con dao vô tình cứa vào lòng mẹ vậy.Lớn lên thêm chút nữa, tôi bắt đầu để ý. Nhà mình nghèo thật. Tôi không dám xin mẹ cái gì, dù đôi khi thấy nhỏ Lan hàng xóm khoe đôi dép mới xinh ơi là xinh, tôi cũng thèm lắm. Nhưng thèm thì thèm, tôi giữ trong bụng, không nói ra. Mẹ tôi gầy, cái áo mẹ mặc chắc cả chục năm rồi, vai sờn trắng, vá chằng vá chịt. Vậy mà cứ đến ngày khai trường hay Quốc khánh, mẹ lại đèo tôi với thằng cu Bin em tôi đi mua đồ mới. Mẹ bảo: "Trẻ con phải có áo mới mà mặc, không thua bạn thua bè được."Có lần mẹ đèo tôi sang tỉnh chơi, tôi thích mê tơi. Đi ngang hàng quần áo, tôi thấy cái áo hoa màu vàng, đẹp như nắng ban mai. Tôi cầm lên, ngó nghiêng, rồi lén nhìn cái mác giá. Ôi, đắt quá! Tôi vội đặt xuống, kéo tay mẹ: "Thôi, con mặc áo cũ cũng được, rách tí khâu lại là xong." Mẹ nhìn tôi, ánh mắt mẹ buồn buồn, nhưng rồi mẹ quay sang cô bán hàng: "Cô ơi, bớt chút đi, tôi lấy hai cái cho hai đứa nhỏ." Mẹ móc túi, đếm từng tờ tiền lẻ – một nghìn, hai nghìn – toàn tiền mẹ đi gặt thuê, hái rau bán, tối về còn ngồi cắt chỉ thừa cho người ta kiếm thêm. Nhìn tay mẹ chai sần, tôi chỉ muốn nói: "Mẹ đừng mua nữa, con không cần đâu." Nhưng tôi biết, nói thế mẹ sẽ buồn.Có lần tôi lén nghĩ, hay mình nghỉ học, đi làm đỡ mẹ. Tôi vừa mở miệng: "Mẹ ơi, con nghỉ học đi làm được không?" thì mẹ quát ngay: "Nói bậy! Mẹ vất vả bao nhiêu cũng được, nhưng con mà không học hết cấp ba, mẹ không chịu đâu." Mẹ kể, mẹ khổ vì ngày xưa không được học, giờ nghèo, chẳng có gì cho chị em tôi đỡ thua thiệt. "Kiếp này mày khổ vì làm con mẹ," – mẹ hay nói thế, rồi thở dài. Nhưng mẹ đâu biết, tôi chẳng thấy khổ gì hết. Được làm con mẹ là cái may mắn nhất đời tôi rồi. Nghèo thì đã sao, tôi lớn lên, vứt đâu cũng sống được, như cây xương rồng mẹ trồng ngoài sân ấy. Mẹ dạy tôi: "Đói thì đói, rách thì rách, nhưng phải sống tử tế, con nghe chưa?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


