Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Xuân Trong Lều Gấm Chương 4: Đưa Vào Động Phòng

Cài Đặt

Chương 4: Đưa Vào Động Phòng

Tần Lang vốn là người phóng khoáng không kiêng nể, phong lưu tự tại.

Thẩm Nhược Cẩm nhìn hắn cười lớn băng qua đám đông, nghĩ nếu các huynh trưởng còn sống, lúc thành hôn đón dâu chắc cũng như thế này.

“Đang nghĩ gì vậy?” Tần Lang bế nàng lên nhẹ nhàng, xoay người, khóe môi mỏng khẽ cong lên nói: “Thẩm Nhược Cẩm, nàng nhìn ta như thế, khiến ta không khỏi nghi ngờ việc thay tân nương ngày hôm nay là do nàng bày ra.”

Thẩm Nhược Cẩm khẽ nhếch môi: “Ừ, là ta ham mê sắc đẹp của tiểu vương gia, trăm phương nghìn kế mới được như ý, ngài định làm sao?”

Nàng nói lời trái ngược như thật.

Đối phó với loại người như Tần Lang, phải làm ngược lại.

“Tốt, rất tốt. Trên đời này, người có thể tính toán Tần Lang ta, chỉ mình nàng, Thẩm Nhược Cẩm. Ta đương nhiên phải cưới về nhà, phải hiểu rõ ràng, từ trong ra ngoài từng chút một đến tận xương tủy.”

Tần Lang tay phải ôm Thẩm Nhược Cẩm, tay trái nhẹ nhàng vuốt xuống lưng nàng, dừng lại ở eo.

Cảm giác tê rần xông thẳng lên đỉnh đầu, Thẩm Nhược Cẩm suýt nữa thì nhảy dựng lên như cá chép, nhưng vì đám đông nên kìm lại, giơ tay chỉnh lại cổ áo Tần Lang, ánh mắt ra hiệu hắn đừng quá đáng.

Tần Lang cười càng tươi.

Chẳng mấy chốc đã đến cổng Hầu phủ, người qua đường xem náo nhiệt tụ tập đông nghịt.

Tần Lang bế Thẩm Nhược Cẩm đến kiệu hoa, từ tay thị nữ nhận khăn che mặt đỏ phủ lên đầu nàng, nói: “Ngày vui như vậy, cũng phải cầu may mắn.”

Thẩm Nhược Cẩm ngồi trong kiệu, tầm nhìn bị khăn che khuất, chỉ nghe thấy tiếng chúc mừng bên ngoài, tiếng nhạc rộn ràng xuyên qua con phố ồn ào.

Nửa giờ sau, tại phủ Trấn Bắc.

Thẩm Nhược Cẩm đầu che khăn đỏ, được Tần Lang dắt vào bằng dải lụa đỏ. Vừa bước vào đại sảnh liền nghe tiếng mắng giận dữ: “Đồ ngỗ nghịch, ngươi dám dùng chùy công thành phá cổng Hầu phủ? Ngươi là đi đón dâu hay cướp dâu?

Cùng lúc đó, một chiếc bình hoa ném tới.

Tần Lang không chút nghĩ ngợi bước lên nửa bước, che chắn Thẩm Nhược Cẩm sau lưng.

Thẩm Nhược Cẩm một tay ôm eo tiểu vương gia, đưa người tránh sang, tay kia nhẹ nhàng vung lên, chiếc bình bay ngược trở lại, đặt lại trên bàn cạnh Trấn Bắc vương. Trong ánh mắt tròn xoe của mọi người, nó lắc lư hai vòng rồi mới từ từ đứng yên.

Trấn Bắc vương và vương phi nhìn tân nương võ công phi phàm, đồng loạt nghĩ, phủ Lâm Dương Hầu hỗn loạn, không ngờ Tần Lang dùng mắt cá thực sự đổi được trân châu.

“Chuẩn thật.” Tần Lang khen một tiếng, giọng nói đầy tiếng cười.

Hoàn toàn không để ý chiếc bình vừa rồi nhắm vào hắn.

Hoặc nói đúng hơn, từ lâu đã quá quen.

Thẩm Nhược Cẩm bị che khuất bởi khăn đỏ, chỉ nghe tiếng động xung quanh để cảm nhận và đã nhận ra Trấn Bắc vương đang nổi giận đùng đùng.

Trấn Bắc vương nắm binh quyền khó tránh khỏi bị hoàng đế nghi kỵ, làm gì cũng phải cẩn thận.

Đằng này ông lại sinh ra một đứa con trai hoàn toàn trái ngược.

Tần Lang nổi tiếng phong lưu ngỗ ngược, phóng túng không kiêng nể.

Hai cha con một người trấn thủ biên cương, một người sống trong nhung lụa, lâu ngày không gặp, gặp nhau là cãi nhau hoặc đánh nhau.

Tần Lang khẽ cúi người, thì thầm vào tai Thẩm Nhược Cẩm: “Phụ thân tính khí hơi nóng nảy, phu nhân đừng cười.”

Thẩm Nhược Cẩm nhất thời không nói được lời nào: “…”

“Ngươi cho ta điếc sao?” Trấn Bắc vương rõ ràng càng nóng hơn.

Tần Lang mặt vẫn tươi cười: “Phụ vương tai thính mắt tinh, sao lại điếc được? Đừng tự chửi mình như thế.”

Trấn Bắc vương giận dữ quát: “Đồ nghịch tử, đừng có mà giở trò ở đây! Trong hoàng cung dám dùng chùy công thành là tội chết, phải tru di cửu tộc. Ngươi còn không mau vào cung tạ tội? Ngươi đây là thấy mạng người của phủ Trấn Bắc quá dài sao?”

Thẩm Nhược Cẩm bình thản nói: “Đó không phải là chùy công thành.”

Lúc bị Tần Lang ôm ra cửa, nàng liếc nhìn qua, Tần tiểu vương gia tuy hành sự ngang ngược, nhưng không đến mức công khai dùng loại binh khí nặng này trong hoàng thành.

Người gác cổng phủ Lâm Dương Hầu chưa từng thấy chùy công thành thật, thấy vật to lớn đập cổng có chút giống, cổng lại thật sự bị phá, vội vàng báo cáo.

Tần Lang nói: “Nghe đi, phu nhân ta đã nói không phải. Chùy công thành nào cơ chứ? Ở đâu có chùy công thành? Đó chỉ là khúc gỗ lớn được sửa đổi chút thôi, cổng Hầu phủ làm ẩu đập cái là đổ, sao lại trách ta được?”

Trấn Bắc vương im lặng.

Trấn Bắc vương phi lên tiếng hòa giải, dịu dàng khuyên: “Được rồi, được rồi, chỉ cần không phải dùng binh khí trái phép là được. Đến rước dâu chặn cửa quá đáng, Nhị Lang chắc là vô ý mới phá cổng Hầu phủ, cử người đến Hầu phủ lắp lại cổng là xong. Tân nương mới về nhà, làm công công mà trách mắng phu quân nàng trước mặt. Chẳng phải tỏ ra chúng ta quá nghiêm khác rồi sao, mà tính khí của ngài cũng không tốt sao?

Tần Lang là nhi tử thứ hai trong nhà, người thân gọi là “Nhị Lang”.

Trấn Bắc vương tức giận cười nói: “Cổng phủ Lâm Dương Hầu đúc bằng sắt thép, nói hắn vô ý phá, ai tin?”

Tính khí Trấn Bắc vương phi cũng không nhịn được: “Vậy vương gia còn muốn thế nào? Là thứ nữ phủ Lâm Dương Hầu bỏ trốn trước. Nếu hôm nay không phải Phù Quang phá cổng, không những mất nương tử, còn thành trò cười cho kinh thành! Vương gia không giúp hắn còn cầm bình hoa đòi đập người. Ngài làm cha kiểu gì vậy? Theo ta thấy, tân nương này dù là đón hay cướp về, thì cũng đều là hắn dùng bản lĩnh mang về!”

Trấn Bắc vương nói không lại, khí thế lập tức giảm xuống, căm tức nói: “Tần Lang bây giờ ngỗ ngược như thế, đều là do nàng nuông chiều!”

Trấn Bắc vương thầm thở dài trong lòng, mặt nặng nề: “Nhược Cẩm, nhi tử của ta ngỗ ngược khó dạy, thật sự không phải lương duyên. Bản vương biết hôm nay ngươi theo hắn về là bất đắc dĩ. Chi bằng ta nhận ngươi làm nghĩa nữ, sau này ở lại vương phủ, đợi thời cơ khác, tìm lương duyên khác, ngươi thấy thế nào?”

Tần Lang cười khinh bỉ: “Đây đúng là cha ruột mà.”

“Không cần.” Thẩm Nhược Cẩm đứng thẳng người, không những trực tiếp từ chối, còn hỏi ngược lại: “Vương gia không phải ta, sao có thể khẳng định Tần Lang không phải lương duyên của ta?”

Nàng cần mượn thế lực của Trấn Bắc vương và tài sản gia tộc vương phi để báo thù cho Thẩm gia, thân phận nghĩa nữ của vương phủ không đủ.

Trấn Bắc vương bị hỏi ngớ người, chuyện nam nữ vốn là sự đồng thuận của cả hai bên, lương duyên chưa bao giờ là cố định.

Hơn nữa Thẩm Nhược Cẩm vừa bị thứ muội cướp hôn phu, Trấn Bắc vương chỉ nghĩ nàng gặp chuyện khó chịu, suy nghĩ khó tránh khỏi cực đoan, không tiện khuyên thêm.

“Lời phụ vương nói tốt nhất thu lại. Nếu ngay cả con còn không xứng với Thẩm Nhược Cẩm, vậy trên đời này còn ai xứng với nàng chứ?” Tần Lang đứng cạnh Thẩm Nhược Cẩm, như một đôi bích nhân.

Lần này chưa đợi Trấn Bắc vương mở miệng, vương phi đã vỗ tay nói: “Xứng, rất xứng! Ngươi mặt dày vô địch, nàng không sợ không kiêng, hai ngươi đúng là một cặp trời sinh!”

Vương phi vốn không muốn Tần Lang cưới thứ nữ phủ Lâm Dương Hầu, ai ngờ tiểu thứ nữ đó cùng Bùi Cảnh bỏ trốn, lại khiến Thẩm Nhược Cẩm là đích nữ gả sang.

Thẩm Nhược Cẩm do Thẩm gia nuôi dưỡng, tính tình tự nhiên rất tốt, nghe nói võ công càng giỏi, vừa vào cửa đã thể hiện tài năng, quan trọng là nàng có mắt nhìn người, nhìn ra Tần Lang có tiềm chất làm phu quân tốt, không chê hắn ngỗ ngược phóng túng, không nhận làm nghĩa nữ vương phủ, nhất định phải lấy hắn.

Đây chẳng phải là duyên trời định sao?

Vương phi càng nhìn Thẩm Nhược Cẩm càng hài lòng: “Bà mối đâu? Còn đứng đó làm gì, bắt đầu làm lễ đi, trời sắp tối rồi, không thể lỡ giờ lành. Mau lên, bái đường thành thân thôi!”

Gió nhẹ thổi qua sảnh đường, mọi người bắt đầu bận rộn với việc của mình, có người đưa dải lụa đỏ mềm mại vào tay Thẩm Nhược Cẩm, đầu kia nắm trong tay Tần Lang.

Tiếng nhạc và tiếng chúc mừng vang bên tai tràn ngập trong không khi, Thẩm Nhược Cẩm và Tần Lang đồng loạt hành lễ.

“Nhất bái thiên địa!”

“Nhị bái cao đường!”

“Phu thê giao bái, đưa vào động phòng——”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc