“Cảm giác kết hôn thế nào?” Ánh mắt Ôn Mộ Quỳ dừng lại trên ngón áp út của Thẩm Châu Dinh, giọng nói mang theo chút trêu chọc, “Cũng ổn chứ?”
“Cũng tốt lắm.” Thẩm Châu Dinh khuấy nhẹ tách cà phê, nhớ lại mấy lời vớ vẩn của anh sáng nay, không nhịn được mà bực bội nói, “Chỉ là thỉnh thoảng thích mở mắt nói dối thôi.”
“Còn chị thì sao, Chị Ôn? Những năm qua sống ổn không? Có nhiều bạn bè không? Có bạn trai chưa?” Cô gần như không kìm được mà hỏi dồn dập.
Cô thật sự hy vọng sau bao nhiêu đau khổ, những năm không liên lạc ấy, Ôn Mộ Quỳ đã sống thật tốt, thật hạnh phúc.
“Chị ổn mà, kết bạn cũng nhiều.” Ôn Mộ Quỳ khẽ cong môi, gương mặt vốn lạnh nhạt hiếm khi trở nên sinh động như vậy, “Bạn trai cũng có một người.”
“Đẹp trai không? Có ảnh không? Cho em xem thử được không?”
Với nhan sắc đỉnh cao như Ôn Mộ Quỳ, tìm được người có thể sánh ngang về ngoại hình đâu phải chuyện dễ.
“Cũng đẹp trai lắm.” Ôn Mộ Quỳ như có ẩn ý, “Em cũng quen đấy.”
“Thật à? Tên gì vậy?” Người Thẩm Châu Dinh quen thì nhiều, mà đẹp trai thì càng không thiếu, nhất thời cô cũng không đoán ra nổi.
“Lát nữa anh ấy bảo sẽ đến đón chị, chút nữa em sẽ biết thôi.”
Hai người lại trò chuyện thêm đôi câu, Ôn Mộ Quỳ vốn ít nói, phần lớn thời gian là Thẩm Châu Dinh ríu rít như một chú chim nhỏ vui vẻ.
Còn Ôn Mộ Quỳ thì mỉm cười, chăm chú nhìn cô, thỉnh thoảng đáp lại vài câu.
Giữa chừng có mấy vị khách bước vào, Thẩm Châu Dinh đi tiếp đón.
Đợi đến khi cô phối hoa xong đưa cho khách, thở phào nhẹ nhõm, vừa ngẩng đầu lên—
Bên cạnh Ôn Mộ Quỳ đã có một người đàn ông đứng đó.
Anh ấy rất cao, dáng người mảnh khảnh, mặc áo khoác đen phối cùng quần công sở, một tay đút túi, đang hơi cúi đầu nghiêng về phía Ôn Mộ Quỳ nói chuyện.
Từ góc nhìn của Thẩm Châu Dinh chỉ thấy được chiếc cằm trắng trẻo, góc cạnh.
Chỉ nhìn khí chất thôi, dù toàn thân mặc đồ đen cũng không che nổi vẻ phóng khoáng, ngông nghênh.
Có chút gì đó…
Thẩm Châu Dinh còn chưa kịp nghĩ ra, người đàn ông đã quay lại, nở một nụ cười với cô: “Chào chị dâu.”
Đúng là anh ấy thật.
Kỳ Chu.
Trong số những người Thẩm Châu Dinh từng gặp, e rằng không ai có khí chất ngang tàng như anh ấy.
Quả nhiên, Kỳ Chu với gương mặt yêu nghiệt, cười cợt nói: “Sau này mỗi người gọi theo vai vế nhé, em gọi anh là anh rể, anh gọi em là chị dâu.”
Thẩm Châu Dinh: “…”
Không ngờ, bạn trai mà chị Ôn nói lại là Kỳ Chu!!!
Thật sự khó tin.
Dù ngoại hình rất xứng đôi nhưng khí chất thì nhìn kiểu gì cũng chẳng hợp.
Khi Phó Tư Chước như thường lệ tan làm đến đón cô, cũng tự nhiên nhìn thấy hai người này.
Anh chỉ bình thản gật đầu chào Ôn Mộ Quỳ.
“Anh biết rồi đúng không, chị Ôn với Kỳ Chu là một đôi.” Thẩm Châu Dinh ghé sát thì thầm với anh.
“Ừ.” Phó Tư Chước thuận thế đan tay vào tay cô, cũng nhỏ giọng phối hợp, “Hai người họ từng quen nhau rồi.”
“Hả?” Thẩm Châu Dinh tròn mắt kinh ngạc.
Năm đó trên diễn đàn trường Trung học Phụ thuộc Bắc Kinh từng có tin đồn như vậy, nói là hoa khôi tai tiếng của trường lén lút hẹn hò với thiên chi kiêu tử Kỳ Chu.
*Thiên chi kiêu tử: Con cưng: Đứa con được cha mẹ cưng chiều quá sinh kiêu. Đứa con cưng của ông trời.
Nhưng hồi đó gần như chẳng ai tin.
Dù sao… hình tượng của Ôn Mộ Quỳ trong trường là một cô nàng lẳng lơ, thay bạn trai như thay áo.
Còn Kỳ Chu cũng giống như Phó Tư Chước năm ấy, là người rực rỡ, gần như hoàn hảo.
Nhưng đó chỉ là trước học kỳ đầu lớp 11.
Từ học kỳ sau, Kỳ Chu bắt đầu thường xuyên đánh nhau, liên tục xuất hiện trên bảng đen, thành tích cũng tụt dốc không phanh, trở thành người mà chẳng ai dám động vào ở trường Trung học Phụ thuộc Bắc Kinh.
Ngoại trừ hội fan couple Kỳ Chu và Phó Tư Chước.
Cặp đôi ‘trùm trường’ và ‘học bá’ kinh điển, nghe nói còn lớn lên cùng nhau, một số người mê mệt đến mức viết fanfic tràn lan, chẳng thèm quan tâm đến cảm nhận của người thật.
Thẩm Châu Dinh cũng từng lén đọc thử vài chương.
Đúng là… mê thật… à không, tội lỗi thật.
Đợi đến khi tiệm hoa đóng cửa, bốn người cùng nhau tìm một nhà hàng gần đó ăn tối.
Thẩm Châu Dinh dựng thực đơn lên, lén ghé sát Phó Tư Chước, tưởng mình kín đáo lắm, hỏi nhỏ: “Sau đó họ chia tay thế nào, anh biết chi tiết không?”
Phó Tư Chước liếc cô một cái, không nhịn được bật cười.
Anh cũng cúi người, khẽ đáp: “Không biết.”
Cô lập tức ngồi thẳng dậy, khẽ ho một tiếng, ngẩng cằm: “Chuyện vợ chồng bọn tôi, anh bớt quan tâm đi.”
Kỳ Chu cười khẩy: “Chuyện vợ chồng bọn tôi, cô cũng bớt quan tâm.”
Thẩm Châu Dinh nghiêng đầu nhìn Phó Tư Chước, cố ý hỏi: “Anh ấy với chị Ôn kết hôn chưa?”
Phó Tư Chước giả vờ suy nghĩ hai giây, chắc nịch đáp: “Chưa.”
“Thế thì tốt.” Thẩm Châu Dinh vui vẻ, “Gọi món đi.”
Ôn Mộ Quỳ ngồi bên cạnh, bất lực mỉm cười, dịu dàng xoa tay Kỳ Chu.
Kỳ Chu nắm lại, lạnh lùng buông một câu: “Hừ, ai thèm quan tâm.”
Ăn xong ai về nhà nấy.
Nhưng Ôn Mộ Quỳ lại lưu luyến không nỡ rời Thẩm Châu Dinh.
Cô ấy nắm tay Thẩm Châu Dinh chẳng muốn buông ra.
Thẩm Châu Dinh thích thú không thôi, tranh thủ sờ tay chị đẹp mấy lần,
Kỳ Chu trừng mắt nhìn, Phó Tư Chước liền khéo léo chắn tầm mắt anh ấy lại.
Trên đường về, Kỳ Chu hờ hững nói: “Cảm giác em đối với Thẩm Châu Dinh cũng khác thật đấy.”
Ôn Mộ Quỳ là người cực kỳ lạnh nhạt về mặt tình cảm.
Nói dễ nghe thì là lạnh nhạt, nói khó nghe thì là không có trái tim.
Năm đó anh ấy phải tốn bao nhiêu công sức mới theo đuổi được cô ấy, giờ lại phải bỏ ra từng ấy nỗ lực để quay lại bên cô ấy.
Đường tình trắc trở, gian nan chẳng khác gì trải qua 81 kiếp nạn.
Đến Đường Tăng cũng phải rơi nước mắt vì anh ấy.
Dù vậy, Kỳ Chu vẫn chẳng thể nào yên tâm.
Nhưng Thẩm Châu Dinh… chỉ là lần trước sau buổi tụ họp, anh ấy tiện miệng nhắc đến, vậy mà Ôn Mộ Quỳ đã chủ động đến tiệm hoa đợi.
Một lần không được còn đến lần hai.
Đúng là kỳ lạ.
Ôn Mộ Quỳ khẽ cong môi: “Năm đó ở trường Trung học Phụ thuộc Bắc Kinh, em ấy là người đầu tiên chủ động tỏ ra thân thiện với em, còn sớm hơn cả anh.”
Trong quãng thời gian trung học dài đằng đẵng và tăm tối ấy, Thẩm Châu Dinh chính là tia sáng đầu tiên mà cô ấy gặp được.
Trùng hợp là, lần đầu tiên cô ấy gặp Thẩm Châu Dinh cũng ở trong nhà vệ sinh.
Khi đó cô ấy đang rửa tay ở bồn, Thẩm Châu Dinh đứng ngay bên cạnh.
Trong nhà vệ sinh nam, như thường lệ lại vang lên những lời lẽ tục tĩu.
“Hôm qua trên diễn đàn trường, có người đăng ảnh Ôn kỹ nữ mặc đồ ngủ đấy, chậc, thân hình ấy, mày xem chưa?”
“Không phải chứ, thế là phạm pháp rồi còn gì?”
“Phạm gì mà phạm, biết đâu là tự cô ta đăng lên ấy chứ? Con đó lẳng lơ thế cơ mà.”
“Cũng đúng ha ha ha ha, gửi ảnh tao em với, tối tao còn dùng…”
Quanh bồn rửa tay còn có mấy người khác, ai nấy đều đồng loạt nhìn về phía cô ấy.
Có người tức giận, có người hả hê, có người khinh bỉ, có người thương hại, ánh mắt như từng lưỡi dao sắc nhọn đồng loạt phóng về phía cô ấy.
Ôn Mộ Quỳ đã quá quen với những lời dơ bẩn này, trong lòng không gợn sóng.
Cô ấy đảo mắt một vòng, cân nhắc xem có thứ gì thuận tay làm vũ khí không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















