Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Xuân Thứ Mười Một Của Anh Ấy Chương 18: Sao Cứ Mãi Coi Anh Là Người Ngoài

Cài Đặt

Chương 18: Sao Cứ Mãi Coi Anh Là Người Ngoài

Thẩm Châu Dinh ngẩng đầu lên, ánh mắt tội nghiệp nhìn anh, rồi lại tiếp tục cắt tỉa những bông hồng: “Hôm nay em bận quá, quên mất không nói với anh, em sẽ về muộn, anh cứ về trước đi.”

Bốn cái đầu còn lại cũng đồng loạt ngẩng lên, nhìn thấy là anh thì lại chẳng lấy làm lạ, cúi đầu làm việc tiếp.

Ông chủ mỗi tối đều đến đón bà chủ về nhà mà.

Phó Tư Chước cũng không nói gì thêm.

Anh vén rèm, cởi áo vest và cà vạt đen vứt lên chiếc ghế mây, tay áo sơ mi đen được xắn lên đến khuỷu, mặt đồng hồ bạch kim ánh lên tia sáng trầm tối.

Anh bước tới, nửa ngồi xổm bên cạnh Thẩm Châu Dinh, cầm lấy một bông hồng và một chiếc kéo, nghiêng đầu hỏi cô: “Làm thế nào đây?”

“Anh đừng phá nữa!” Thẩm Châu Dinh làm bộ định giật lại cái kéo trong tay Phó Tư Chước.

Người đàn ông cao gần mét chín, cứ thế nửa ngồi xổm, đôi chân dài chẳng biết để đâu cho vừa, Thẩm Châu Dinh nhìn mà cũng thấy bí bách thay cho anh.

“Thẩm Châu Dinh.” Phó Tư Chước xoay đầu kéo lại, hướng về phía mình, rồi nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay trắng trẻo mảnh mai của cô gái, đôi mắt màu hổ phách nhìn cô chăm chú, “Sao em cứ mãi coi anh là người ngoài vậy?”

“Em đâu có coi anh là người ngoài đâu?” Thẩm Châu Dinh tránh ánh mắt anh, “Chỉ là anh làm cả ngày đã mệt rồi mà.”

“Anh không mệt.” Phó Tư Chước dịu giọng, vẫn điềm đạm chậm rãi như thường, “Để anh giúp em nhé, được không?”

“…Được.” Thẩm Châu Dinh cúi đầu lí nhí, mặt lại đỏ bừng lên.

Đúng là đàn ông từng yêu đương có khác!!!

Quá biết cách!!!

Có thêm một người giúp, cuối cùng 9999 bông hồng cũng hoàn thành trước 12 giờ đêm, Thẩm Châu Dinh kiểm tra lại số lượng, thở phào nhẹ nhõm.

“Cảm ơn mọi người, tiền tăng ca đã chuyển vào tài khoản hết rồi, tiền xe về nhà để chị thanh toán, chúc mọi người lập đông vui vẻ trước nhé!!!”

Thẩm Châu Dinh để bốn người kia về trước, trong cửa hàng nhanh chóng chỉ còn lại cô và Phó Tư Chước.

Hai người nhìn đống cành lá vụn đầy sàn, lại lặng lẽ dọn dẹp sạch sẽ.

Xong xuôi hết, kim đồng hồ đã chỉ sang 1 giờ.

Trước khi tắt đèn, Thẩm Châu Dinh liếc nhìn đôi giày da đắt tiền và chiếc quần tây đặt may đã lấm lem của anh, thở dài não nề: “Cảm giác tiền em kiếm được còn không đủ đền cho bộ đồ này, đúng là đi làm mà như đi vay nợ ấy.”

Cô gái cúi đầu khóa cửa, đường nét nghiêng mặt thanh tú, làn da trắng như tuyết, lông mày đôi mắt như vẽ.

Chỉ là trên má dính chút bụi.

Phó Tư Chước đưa tay nâng nhẹ cằm cô, dùng đầu ngón tay lau đi vết bụi ấy.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều sững lại.

“Không phải đi vay đâu.” Phó Tư Chước nhìn vào môi cô, hai giây sau mới dời mắt, “Tiền em kiếm được là của em, còn tiền của anh—”

“—cũng là của em.”

Mãi đến khi Phó Tư Chước ngồi trên xe, tiện tay rút thẻ lương trong ví đưa cho cô, Thẩm Châu Dinh mới nhận ra câu nói lúc nãy của anh không phải nói đùa. “Thật sự cho em à?”

“Đương nhiên.”

Thẩm Châu Dinh cầm tấm thẻ trong tay, chớp mắt: “Đây là quyền lợi dành riêng cho bà Phó sao?”

“Đúng vậy.” Phó Tư Chước một tay đặt lên vô lăng, mắt vẫn nhìn về phía trước, giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt, “Quyền lợi độc nhất vô nhị, của Phó phu nhân của anh.”

“Được.” Thẩm Châu Dinh mỉm cười, dứt khoát nói, “Vậy em nhận nhé.”

Điều lệ hôn nhân số một của Thẩm Châu Dinh: Hôn nhân không phải là đùn đẩy trách nhiệm mà là cùng nhau san sẻ, giúp đỡ lẫn nhau.

Vì còn phải xử lý một số việc liên quan đến 9999 bông hồng, Thẩm Châu Dinh chỉ ngủ được bốn, năm tiếng, sáng hôm sau vẫn dậy rất sớm.

Đầu tóc rối bù như ổ gà, tay cầm bánh bao thỏ pha lê, cô ngồi ở bàn ăn, mắt díp lại vì buồn ngủ.

Đến lần cúi đầu gật gù tiếp theo, trán cô bỗng được phủ lên bởi một bàn tay ấm áp.

“Phó Tư Chước, em buồn ngủ quá.” Thẩm Châu Dinh cố gắng mở mắt.

“Ngủ thêm chút nữa đi, bữa sáng mang lên xe ăn, anh đưa em qua đó.”

Nghe thấy tiếng anh, Thẩm Châu Dinh nghiêng đầu, dưới lớp áo trắng là những đường cơ bắp hoàn hảo của người đàn ông đập vào mắt cô.

Ánh mắt cô từ từ di chuyển lên trên, nơi yết hầu đầy đặn của anh còn vương giọt mồ hôi, lăn xuống cổ áo, mái tóc đen ướt sũng được vuốt ngược tùy ý, gương mặt góc cạnh lộ rõ vẻ nam tính.

Anh vừa tập thể dục xong, trên người lại phảng phất mùi sữa tắm giống hệt cô?

Thẩm Châu Dinh nhìn chằm chằm, vô thức nói: “Không cần đâu, em no rồi.”

“…?”

“Ý em là…” Thẩm Châu Dinh chợt nhận ra, vội vàng chữa lại, “Giờ em không buồn ngủ nữa.”

“Được.” Phó Tư Chước bật cười khẽ, “Lát nữa anh đưa em đi.”

Thẩm Châu Dinh lưu luyến dời mắt, cúi đầu gặm bánh bao.

Hu hu hu hu hu, xong rồi, giờ cô chỉ muốn ăn tươi nuốt sống Phó Tư Chước thôi.

Đến cửa hàng hoa, xác nhận mọi việc đã chuẩn bị xong, Thẩm Châu Dinh gọi điện cho khách hàng.

“Alo, xin chào, 9999 bông hồng đã chuẩn bị xong, xin hỏi anh muốn đặt ở đâu ạ?”

“Đặt ngay trước cửa hàng hoa của em đi, lát nữa tôi sẽ qua.”

Đặt ngay trước cửa hàng hoa của cô?

Thật là một yêu cầu kỳ lạ.

Nhưng Thẩm Châu Dinh mở tiệm hoa 4-5 năm rồi, khách hàng kỳ quặc nào cũng từng gặp nên cô chẳng chớp mắt mà đồng ý luôn.

Kệ đi, miễn là có tiền.

Việc bày hoa trước cửa lại tốn thêm không ít thời gian, vì số lượng quá lớn, còn thu hút không ít người tới chụp ảnh, vây xem.

Mọi thứ xong xuôi, Thẩm Châu Dinh lại gọi cho khách.

“Hoa đã bày xong rồi, anh có thể đến bất cứ lúc nào.” Thẩm Châu Dinh lau mồ hôi trên trán, vẫn nở nụ cười.

“Được.” Đầu dây bên kia cũng bật cười, “Nhưng Thẩm Châu Dinh, em không nhận ra tôi sao?”

“Anh nói gì cơ?” Nụ cười của Thẩm Châu Dinh dần tắt, trong lòng dâng lên một linh cảm chẳng lành.

Đám đông phía trước bỗng vang lên tiếng hò reo, Thẩm Châu Dinh quay đầu lại.

Một người đàn ông mặc vest chỉnh tề, tay ôm bó hoa hồng, từ giữa đám đông chậm rãi bước tới. 9999 bông hồng được xếp thành hình trái tim theo yêu cầu, mà Thẩm Châu Dinh lúc này lại đứng đúng ở chính giữa trái tim ấy.

Nếu giờ cô còn không đoán ra sắp xảy ra chuyện gì, thì đúng là ngốc thật rồi.

Đồ khốn.

Cô cảm thấy mấy ngày vất vả của mình chẳng khác nào một trò cười.

Sao anh ta không đưa tiền cho cô luôn đi cho xong?

Sắc mặt Thẩm Châu Dinh lạnh hẳn, xoay người định rời đi.

“Châu Dinh, em đừng đi mà, anh đã tốn bao nhiêu tâm sức vì em, chẳng lẽ em không cảm động chút nào sao?” Anh ta cố gắng kéo tay Thẩm Châu Dinh lại.

Thẩm Châu Dinh nghiêng người tránh, bỗng bật cười.

Cười vì tức.

Đúng là anh ta tốn nhiều tâm sức thật, vì tất cả việc đều là cô làm!!!

À đúng rồi, còn cả ông chồng ngốc của cô nữa.

Cậu ấm kia thấy Thẩm Châu Dinh cười, tưởng mình có cơ hội, liền quỳ một gối xuống đất, đưa bó hoa hồng lên trước mặt cô: “Thẩm Châu Dinh, anh thích em lâu lắm rồi, em đồng ý làm bạn gái anh nhé?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc