Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Xuân Thứ Mười Một Của Anh Ấy Chương 14: Tiệc Cưới

Cài Đặt

Chương 14: Tiệc Cưới

Nhắc đến hoa hướng dương, sắc mặt Kỳ Chu bỗng trở nên hờ hững.

“Hình như vậy.” Anh ấy nói.

“Bây giờ chẳng phải đang nói cho cậu biết đây sao?” Phó Tư Chước đáp, giọng điềm nhiên không gợn sóng.

“Đừng tin cậu ta.” Kỳ Chu khẽ cười khẩy, “Tên ngốc này cá cược với người ta một chiếc xe, cược rằng cậu sẽ không thể kết hôn trước 30 tuổi.”

Phó Tư Chước liếc anh ấy một cái, giọng nhẹ bẫng: “Bỏ cờ bạc đi.”

“Nhưng mà…” Chu Lễ trông có vẻ khó hiểu, “Cậu cưới vợ rồi, thế chị Vân Vân thì sao?”

Phó Tư Chước nhìn anh ta đầy khó hiểu: “Liên quan gì đến cô ấy?”

“Cậu với cô ấy chẳng phải…” Chu Lễ dường như còn định hỏi gì đó nhưng Phó Tư Chước chẳng mấy quan tâm.

Anh chuyển ánh mắt sang Chu Dục, đôi mắt dài hơi nheo lại, hiếm khi để lộ chút sắc thái nguy hiểm.

Nhờ câu “đàn em” của Chu Dục, Phó Tư Chước cuối cùng cũng xâu chuỗi được vài chuyện từ ký ức cũ.

Ví dụ như, hóa ra Thẩm Châu Dinh chính là cô đàn em ngoan ngoãn xinh đẹp mà Chu Dục từng nhắc đến.

Ví dụ như, hóa ra anh và Thẩm Châu Dinh học cùng một trường cấp ba.

Lại ví dụ như đoạn đối thoại ấy—

—“Cậu thích cô ấy à?”

—“Đúng vậy. Không ai không thích cô ấy, cậu tiếp xúc rồi cũng sẽ thích thôi."

Gần như là lời tiên tri thành sự thật.

Chu Dục cười khổ lắc đầu: “Đừng nhìn tôi như thế, mọi chuyện đều là quá khứ rồi. Tôi đâu đến mức thèm muốn vợ của anh em.”

“Ý là nếu A Chước không cưới cô ấy, thì cậu cũng phải thử tranh thủ một phen à?” Kỳ Chu vừa bóc một hạt lạc bỏ vào miệng, vẫn giữ nguyên thái độ xem drama, không ngại đổ thêm dầu vào lửa.

Chu Dục giật giật khóe mắt, vừa định lên tiếng thì Phó Tư Chước đã nhẹ nhàng nói: “Kỳ Chu, nghe nói dạo này cậu theo đuổi bạn gái cũ không thuận lợi lắm nhỉ.”

Chu Dục bật cười: “Hình như mua hẳn một căn nhà cạnh nhà cô ấy mà vẫn chẳng ăn thua.”

Đúng là anh em tốt, toàn đâm vào chỗ đau nhất.

Kỳ Chu mím chặt môi.

Chu Dục thì thở phào nhẹ nhõm.

Thái độ của Phó Tư Chước đã quá rõ ràng rồi.

Mọi chuyện đã qua, đều chỉ là khúc dạo đầu mà thôi.

Khi Thẩm Châu Dinh quay lại, trong phòng chỉ còn mỗi Phó Tư Chước.

“Mọi người đâu rồi?” Thẩm Châu Dinh ngạc nhiên hỏi.

“Họ có việc đột xuất nên về trước rồi.”

Nghe vậy, Thẩm Châu Dinh lại cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.

Thật ra, dù mọi người đã rất cố gắng để quan tâm cô, nói toàn những chuyện cô có thể tham gia, nhưng dù sao cũng chỉ có mình cô là con gái, Thẩm Châu Dinh vẫn thấy không được tự nhiên lắm.

“Không thoải mái à?” Phó Tư Chước nhạy cảm nhận ra.

“Ừm, hơi chút.” Thẩm Châu Dinh thành thật đáp.

“Được, lần sau không đi nữa.” Phó Tư Chước trầm ngâm một lát, rồi bất chợt chuyển chủ đề, “Chúng ta học cùng một trường cấp ba, chuyện này, em biết không?”

Thẩm Châu Dinh cảm giác tim mình khẽ run lên.

Cô cụp mắt xuống: “Biết chứ.”

Phó Tư Chước bỗng không biết nên nói gì.

Hai người học cùng trường cấp ba, vậy mà anh lại chẳng có chút ấn tượng nào sao?

Nhưng nghĩ kỹ lại, chuyện này cũng hợp lý thôi.

Tất cả những gì thuộc về thời cấp ba, với anh đều đã là một giấc mơ xa vời không thể với tới.

Ngay cả Phó Tư Chước năm 16 tuổi, trong ký ức anh cũng đã trở nên mơ hồ.

Phó Tư Chước nhìn cô: “Sao chưa từng nghe em nhắc đến?”

“Cũng chẳng phải chuyện gì quan trọng, hồi đó chúng ta đâu có quen thân.”

Thẩm Châu Dinh hơi ngẩng đầu nhìn anh: “Nhưng hồi đó em từng nghe nói về anh, chỉ là… anh chắc chắn không biết em đâu.”

“Thật sao?” Lồng ngực anh bỗng thấy nặng nề.

“Thật mà.” Cô gái trước mặt chống nạnh, từng chữ từng chữ, vừa như trách móc vừa như làm nũng: “Phó Tư Chước, anh không biết đâu, hồi đó anh nổi tiếng lắm đấy.”

Anh từng rực rỡ đến thế, Phó Tư Chước ạ.

Nên nơi nào em nhìn đến, cũng chỉ thấy anh.

Còn anh, giữa muôn vàn rực rỡ, lại chẳng nhìn thấy em.

Trên đường về, Thẩm Châu Dinh do dự rất lâu, cuối cùng vẫn thử hỏi: “Phó Tư Chước, hồi đó, sao anh lại đột ngột chuyển sang nước Anh?”

Tại sao lại từ khoa Âm nhạc của Hoa Đại chuyển sang ngành Chính trị và Quan hệ quốc tế của Đại học Cambridge?

Tại sao vậy?

Phó Tư Chước im lặng rất lâu, lâu đến mức Thẩm Châu Dinh tưởng anh sẽ không trả lời, cuối cùng anh mới nhẹ nhàng nói: “Gia đình gặp chút biến cố.”

Nói xong câu ấy, cả hai đều không lên tiếng nữa.

Cứ thế im lặng suốt quãng đường.

Gió thu ngoài cửa sổ thổi hiu hắt, lá ngân hạnh rụng đầy mặt đất.

Mùa thu thật là một mùa khiến người ta tiếc nuối.

Tắm xong bước ra, Thẩm Châu Dinh phát hiện bạn cùng phòng đại học là Lý Ngưng gọi cho cô mấy cuộc liền.

Cô ngồi xếp bằng trên giường, bấm gọi lại.

“Bảo bối Châu Châu, dạo này cậu sống tốt không?” Giọng Lý Ngưng vui vẻ vang lên trong điện thoại.

“Rất tốt mà.” Thẩm Châu Dinh ôm lấy con mèo mập nhà mình, “Còn cậu thì sao, người đẹp Lý Ngưng?”

“Người đẹp Lý Ngưng sắp kết hôn với mối tình đầu rồi!!!”

“Chúc mừng nhé!!! Người đẹp Lý Ngưng!!!”

“Người đẹp Lý Ngưng đến tìm bảo bối Châu Châu làm phù dâu đây!!!”

“……”

“Cái đó…” Thẩm Châu Dinh hơi chột dạ, nhỏ giọng nói, “Chắc không được đâu.”

“Sao vậy?” Lý Ngưng buồn bã, “Tớ không phải bảo bối của cậu nữa à?”

“Cậu vẫn là bảo bối mà…” Thẩm Châu Dinh âm thầm đổ mồ hôi, “Nhưng tớ kết hôn rồi.”

“Cái gì??!!” Đầu dây bên kia, Lý Ngưng hét lên chói tai.

Thẩm Châu Dinh lặng lẽ đưa điện thoại ra xa một chút.

Lý Ngưng phải mất nửa tiếng mới tiêu hóa xong tin này, giọng nghiêm túc: “Người đàn ông đó là ai?”

Thẩm Châu Dinh vừa định trả lời, bên kia đã vội vàng ngắt lời: “Cậu đừng nói, để tớ đoán.”

“……”

“Có phải là anh tổng tài bá đạo theo đuổi cậu hồi đầu năm không?”

“……Không phải.”

“Vậy là cậu em học thể thao năm ngoái à?”

“……Cũng không phải.”

“Vậy là ai chứ…” Lý Ngưng nghĩ mãi, cuối cùng chắc chắn nói, “Có phải là đàn anh khóa trên hồi đại học không, hình như tên là… Chu Dục? Hồi đó tụi tớ còn cá cược anh ấy có khả năng theo đuổi được cậu nhất.”

“Không phải.” Thẩm Châu Dinh khó hiểu, “Sao các cậu lại nghĩ vậy, anh ấy có người mình thích rồi mà.”

“Châu Châu, có những chuyện cậu thật sự ngốc đến đáng sợ đấy.” Lý Ngưng thở dài, “Nhưng tớ chịu, đoán không ra, cậu nói đi.”

Thẩm Châu Dinh nghĩ ngợi một lúc, bỗng không biết nên miêu tả Phó Tư Chước thế nào, cuối cùng chỉ nói: “Một người bạn cùng lớp.”

“Một người bạn cùng lớp?”

Một cách gọi vừa xa lạ vừa xa cách như thế sao?

“Ừ.” Thẩm Châu Dinh đáp, “Một bạn học A mà tớ quen đã lâu.”

“Được rồi, vậy cậu với bạn học A của cậu đến dự tiệc cưới của tớ nhé? Ngày 8 tháng sau.”

Thẩm Châu Dinh: “Để tớ hỏi anh ấy xem, công việc của anh ấy khá bận.”

Thẩm Châu Dinh ôm chú mèo vàng nhỏ ra khỏi phòng ngủ, thấy Phó Tư Chước đang đứng bên bàn uống nước, bèn thuận miệng hỏi: “Có một người bạn của em tháng sau ngày 8 cưới, mời chúng ta đi dự tiệc cưới, anh có rảnh không?”

Ngày 8 tháng sau?

Còn lâu lắm.

Phó Tư Chước đáp: “Chưa chắc.”

Công việc của anh vốn nhiều biến động, chẳng thể nói trước.

Thẩm Châu Dinh cũng không lấy làm lạ: “Vậy lúc nào anh chắc chắn thì báo em một tiếng là được.”

“Ừ.” Phó Tư Chước đặt cốc nước xuống, ngón tay gõ nhẹ lên thành cốc thủy tinh, rồi nhìn về phía cô, ánh mắt sâu thẳm, “Nhưng tiệc cưới của chúng ta, Phó phu nhân muốn tổ chức khi nào?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc