Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Xuân Thứ Mười Một Của Anh Ấy Chương 10: Ăn Cơm

Cài Đặt

Chương 10: Ăn Cơm

Máy bay của Thẩm Châu Ngọc hạ cánh xuống Bắc Kinh vào khoảng năm giờ sáng.

Thẩm Châu Ngọc thậm chí còn chẳng kịp thu dọn hành lý, chỉ xách theo một chiếc túi nhỏ, giận dữ lao thẳng về phía cửa kiểm soát.

Vừa bước ra khỏi cửa, Thẩm Châu Ngọc đã thấy cô em gái nhà mình ngoan ngoãn đứng chờ ở khu đón khách, vừa nhìn thấy chị ấy liền vẫy tay thật mạnh, nở một nụ cười lấy lòng đến mức không thể giả tạo hơn.

Thẩm Châu Ngọc lạnh lùng hừ một tiếng.

Hồi nhỏ mỗi lần gây họa, chẳng phải cũng cười kiểu này sao?

Chị ấy thật sự chẳng buồn nói thêm gì nữa.

Thẩm Châu Ngọc bước tới, túm lấy tai cô, không nói một lời kéo ra khỏi sân bay.

Dọc đường, cô thử bắt chuyện.

“Chị ơi~”

“Im miệng.”

“……”

Trên xe taxi, Thẩm Châu Ngọc xoa xoa ấn đường mệt mỏi, cuối cùng mới lên tiếng mắng cô.

“Em lớn gan thật đấy nhỉ, chuyện lớn như kết hôn mà cũng không nói với chị. Lần sau chắc em định trực tiếp thông báo trong nhóm là mời chị đi dự tiệc đầy tháng con em luôn cho đủ lễ nghĩa chứ gì?”

“Em đâu có nổi loạn đến mức ấy.”

“Chẳng lẽ bây giờ em còn chưa đủ nổi loạn?”

Cô chớp đôi mắt to tròn nhìn chị, không dám nói thêm lời nào.

Thẩm Châu Ngọc mắng cô một hơi không ngừng nghỉ suốt nửa tiếng, cuối cùng mới hỏi: “Cái người lấy em tên gì, gia đình thế nào, lai lịch ra sao?”

Cô ngoan ngoãn đáp: “Anh ấy tên là Phó Tư Chước, nhà anh ấy…”

“Khoan đã.” Chị ấy uống một ngụm nước, cau mày, “Tên gì cơ?”

“Phó Tư Chước.”

Thẩm Châu Ngọc khựng lại: “Không phải là Phó Tư Chước hồi cấp ba đấy chứ?”

Nhìn cô gái gật đầu, chị ấy còn gì không hiểu nữa?

Chị ấy vừa xót xa vừa bất lực thở dài một hơi.

Một lúc sau, chị ấy xoa mạnh đầu cô, không nói thêm gì nữa.

Về đến nhà, Thẩm Châu Ngọc và Thẩm An ngồi trước bàn ăn, nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm nghị như Thẩm phán.

Thẩm An hỏi: “Biết sai chưa?”

“Biết rồi ạ.”

Thẩm Châu Ngọc: “Sai chỗ nào?”

“Chỗ nào cũng sai ạ.”

Thái độ nhận lỗi cũng coi như thành khẩn.

Sắc mặt Thẩm Châu Ngọc và Thẩm An cuối cùng cũng dịu lại.

Im lặng mấy giây, Thẩm An không nhịn được, tò mò hỏi: “Sao lại gặp lại cậu ta thế?”

“Mẹ.” Thẩm Châu Ngọc liếc bà một cái, ra hiệu phải nghiêm túc.

“…Thế là trực tiếp kết hôn luôn à?” Thẩm Châu Ngọc trông như muốn giết người.

“Vâng.”

“Ai đề nghị kết hôn?”

Giọng cô càng lúc càng nhỏ: “Em ạ.”

“…” Thẩm Châu Ngọc nhìn cô bằng ánh mắt hận sắt không thành thép. “Ai cho em lá gan đó?”

Cô rụt rè liếc Thẩm Châu Ngọc và Thẩm An: “Chị với mẹ chứ ai.”

“Dù sao thì hai người cũng sẽ luôn chống lưng cho con mà, đúng không?”

Chính vì từ nhỏ đến lớn luôn được hai người ưu ái nên cô chưa bao giờ cảm thấy mình khác biệt với những đứa trẻ bình thường khác.

Cũng nhờ vậy mà cô có đủ dũng khí hết lần này đến lần khác theo đuổi hết mình những điều mình yêu thích mà chẳng cần nghĩ đến hậu quả.

Cơn giận trong lòng Thẩm Châu Ngọc bỗng tiêu tan, chị ấy bĩu môi: “Từ nhỏ đến lớn cái miệng này lúc nào cũng ngọt.”

“He he.” Cô rúc vào lòng chị, cọ cọ làm nũng.

“Chị còn một buổi diễn ở Mỹ, đã kết hôn rồi thì sớm sắp xếp thời gian để hai bên gia đình gặp mặt một lần cho đàng hoàng.” Thẩm Châu Ngọc vừa nói vừa véo má cô như trút giận, “Chị cũng muốn xem thử là vị thần tiên phương nào mà khiến em mê mẩn bao nhiêu năm như thế.”

Cô làm nũng với hai người: “Hai người đừng nói với anh ấy là con thích anh ấy nhiều năm rồi nhé, con chưa muốn cho anh ấy biết đâu.”

“Được rồi, biết rồi.” Thẩm Châu Ngọc vỗ đầu cô, “Công chúa nhỏ của chị.”

“Vậy nên…” Thẩm An chống cằm, nháy mắt với hai chị em, “Vậy em gái nhỏ à, con và cậu bạn du học nước Anh, rốt cuộc là làm sao từ không quen biết đến bước kết hôn này?"

Cô ngập ngừng một lúc, lí nhí đáp: “Dùng… chân thành ạ?”

Thẩm Châu Ngọc nhìn hai người không cảm xúc: “……”

Sao mới đi nước ngoài có nửa năm mà chị ấy đã không theo kịp thời đại rồi?

Địa điểm gặp mặt được chọn là nhà hàng Bảo Trân Lâu.

Khi ba người nhà cô đến phòng riêng, bà cụ Chu và Phó Tư Chước đã chờ khá lâu.

Vừa thấy ba người bước vào, bà cụ Chu vội vàng ra đón: “Thật ngại quá, con dâu tôi sức khỏe không tốt, cha của Tư Chước phải ở nước ngoài chăm sóc nên không thể về được. Bữa cơm hôm nay chỉ có mình tôi đại diện, mong mọi người thông cảm.”

“Nhưng mọi người yên tâm, cả nhà đều rất hài lòng về Châu Dinh, còn đặc biệt nhờ tôi mang quà đến.”

“Đâu có, sức khỏe của thông gia là quan trọng nhất mà.”

Hai bên tay bắt mặt mừng, trò chuyện thân thiết một hồi lâu.

Cô đứng bên cạnh, ngoan ngoãn chào bà nội rồi mới nhìn sang Phó Tư Chước.

Anh vẫn mặc bộ vest đen cắt may chỉnh tề càng tôn lên bờ vai rộng và đôi chân dài.

Khóe môi anh luôn nở nụ cười dịu dàng, lễ phép chào hỏi từng người, ánh mắt dừng lại trên cô lâu hơn một chút.

Có lẽ do đặc thù nghề nghiệp, Phó Tư Chước trong những dịp như thế này càng tỏ ra điềm đạm, chu đáo, xử lý mọi việc đâu ra đấy, giao tiếp xã hội cũng rất khéo léo.

Trong bữa ăn, Thẩm Châu Ngọc còn cố tình hỏi anh mấy câu hóc búa, Phó Tư Chước đều trả lời chân thành và lễ độ.

Nếu không phải vì không tiện, cô thật muốn đứng dậy vỗ tay cho anh ngay tại chỗ.

Thẩm An càng nhìn càng cười tươi, quả đúng như câu “mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng ưng ý”.

Thẩm Châu Ngọc còn lén nhắn tin cho cô.

[Thẩm Châu Ngọc]: Thằng này cũng được đấy.

[Thẩm Châu Ngọc]: Công chúa nhỏ ngây thơ như em, sau này lấy chồng kiểu gì cũng bị cậu ta “ăn gọn”, chúc em may mắn nhé.

Cô phồng má.

[Thẩm Châu Dinh]: Chị không thể khen anh ấy đàng hoàng à?

[Thẩm Châu Ngọc]: Đấy là khen rồi, chị bảo cậu ta cũng được mà.

Đến chuyện sính lễ, nhà họ Phó đưa ra một con số khiến ai nấy đều bất ngờ.

Thẩm Châu Ngọc lại nhắn tiếp.

[Thẩm Châu Ngọc]: Cũng có của ăn của để, em gái chị coi như gả vào nhà giàu rồi.

[Thẩm Châu Ngọc]: Em lời to, không thiệt đâu.

[Thẩm Châu Dinh]: ……

Bữa cơm diễn ra vui vẻ, ai nấy đều hài lòng.

Lúc ra về, cô cố ý đi chậm lại phía sau, lén giơ ngón tay cái với Phó Tư Chước: “Anh giỏi thật đấy.”

Cô nhìn anh bằng ánh mắt lấp lánh như có sao trời.

26 tuổi, đứng trước mặt đám người lớn trong nhà vẫn thấy mình như đứa trẻ, vậy mà Phó Tư Chước đã có thể ung dung kiểm soát mọi thứ như thế.

“Thật à?” Phó Tư Chước nghiêng đầu nhìn cô, cũng nhỏ giọng theo, “Thực ra anh hơi căng thẳng.”

“Thật không?” Cô không tin.

Anh từng gặp biết bao nguyên thủ quốc gia rồi còn gì.

“Thật mà.” Phó Tư Chước bất ngờ đưa tay ra, thử chạm vào lòng bàn tay cô, dừng lại hai giây—

Anh nhẹ nhàng nắm lấy.

Cảm giác mát lạnh, dịu dàng.

Cô nhìn bàn tay hai người đan vào nhau, ngây người, mặt đỏ bừng như quả hồng chín mọng.

“Cảm nhận được chưa?” Cô nghe thấy giọng anh khẽ cười.

“Cái gì cơ?” Cô ngơ ngác.

Năm ngón tay anh mạnh mẽ, chậm rãi đan vào tay cô.

Mười ngón tay của hai người đan chặt.

Phó Tư Chước hơi cúi đầu, ghé sát tai cô, giọng trầm thấp đầy từ tính: “Bây giờ anh đang rất căng thẳng.”

Bởi vậy mà lòng bàn tay cũng toát mồ hôi.

Các bậc trưởng bối đi phía trước đều nhìn thấy cảnh này, ai nấy đều cười tủm tỉm.

Đúng là đôi trẻ tình cảm, còn lén lút nắm tay nhau.

Thẩm Châu Ngọc càng cười khẩy, vẻ mặt “biết ngay mà”.

Thẩm Châu Ngọc lại nhắn cho cô.

[Thẩm Châu Ngọc]: Đã bảo rồi mà! Sau này lấy chồng kiểu gì em cũng bị cậu ta “ăn gọn” cho xem!!!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc