Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau chiến thắng vang dội trước đội King, cái tên Lâm Di không còn là một dấu hỏi chấm đầy hoài nghi mà trở thành một hiện tượng thực sự. Tuy nhiên, giới Esports chuyên nghiệp không chỉ có những trận đấu nghẹt thở trên điện thoại; nó còn là những buổi chụp ảnh quảng bá, những hợp đồng tài trợ và những thị phi nơi hậu trường đầy rẫy cạm bẫy.
Sáng thứ Hai, toàn đội V-Gods có mặt tại studio lớn nhất thành phố S để chụp bộ ảnh diện mạo mới cho mùa giải VGL. Đây là lần đầu tiên Lâm Di mặc bộ đồng phục chính thức: chiếc áo đấu trắng xanh mang logo hình đôi cánh thần thoại, phía sau lưng là dòng chữ V-Gods Lin đầy kiêu hãnh.
Trong khi Lâm Di đang ở phòng trang điểm, Tuyết Nhi – nữ streamer vừa bị Lục Triết "dằn mặt" hôm trước cũng có mặt tại đó với tư cách khách mời chụp ảnh cho nhãn hàng tài trợ. Thấy Lâm Di đơn độc, Tuyết Nhi không bỏ lỡ cơ hội, cô ta tiến lại gần, nhìn vào chiếc áo đấu của Lâm Di bằng ánh mắt đầy mỉa mai.
"Mặc chiếc áo này vào không có nghĩa là cô cùng đẳng cấp với Lục Triết đâu." Tuyết Nhi vừa dặm phấn vừa nói, giọng chua chát.
"Ở cái giới này, phụ nữ chỉ là công cụ truyền thông. Để xem khi cô mắc sai lầm, Lục Triết sẽ bảo vệ cô được bao lâu, hay lại tống khứ cô đi như một món đồ chơi hết hạn."
Lâm Di dừng động tác tô son. Cô nhìn thẳng vào Tuyết Nhi qua gương, ánh mắt bình thản nhưng sắc lạnh: "Cô nói đúng, chiếc áo không làm nên đẳng cấp. Đẳng cấp nằm ở chỗ tôi có thể khiến Sát Thần câm lặng trên bản đồ, còn cô thì chỉ có thể đứng đây nói xấu sau lưng tôi. Đó chính là sự khác biệt."
"Mày...!" Tuyết Nhi định giơ tay lên thì một bóng đen cao lớn đổ ập xuống từ cửa phòng.
Lục Triết bước vào, đôi mắt anh nheo lại đầy nguy hiểm. Anh không thèm nhìn Tuyết Nhi lấy một cái, chỉ tiến thẳng đến chỗ Lâm Di, tự nhiên cầm lấy chiếc lược trên bàn và chải lại lọn tóc hơi rối của cô. Hành động thân mật ấy khiến tất cả nhân viên trong phòng đều nín thở.
"Chụp xong chưa? Cả đội đang đợi em." Lục Triết trầm giọng hỏi, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của Tuyết Nhi.
Tuyết Nhi cứng họng, vừa thẹn vừa giận bỏ chạy ra ngoài. Lâm Di thở phào, quay sang nhìn Lục Triết: "Anh nghe thấy hết rồi à?"
"Nghe thấy một vài con ruồi vo ve thôi." Lục Triết nhàn nhạt đáp.
"Đừng để tâm. Em là người của V-Gods, không ai có quyền sỉ nhục em trước mặt anh."
"Nhìn vào ống kính, coi nó là cái trụ của đối phương mà em định phá ấy." Lục Triết thì thầm sát tai cô.
"Có anh ở đây rồi."
Tách!
Bức ảnh đẹp nhất trong ngày đã ra đời. Trong ảnh, Lục Triết như một vị vua đang che chở cho nữ vương của mình. Sự lạnh lùng của anh hòa quyện với vẻ kiên cường của cô tạo nên một khí thế áp đảo hoàn toàn.
Sau buổi chụp, cả đội nghỉ ngơi tại khu vực hậu trường vắng vẻ. Lâm Di ngồi trên một chiếc thùng gỗ, mân mê chiếc áo đấu mới. Lục Triết bước đến, đưa cho cô một chai nước đã vặn sẵn nắp.
"Trận đấu tập hôm qua... sao anh lại bình luận như vậy trên mạng?" Lâm Di ngập ngừng hỏi.
Câu nói "đó là bản năng của tôi" của anh vẫn khiến cô thao thức cả đêm.
Lục Triết im lặng một lúc. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những cánh hoa mai vàng đang bắt đầu chớm nở dưới ánh nắng xuân.
"Lâm Di, anh từng là một người chỉ biết đến chiến thắng. Đối với anh, đồng đội chỉ là những quân cờ để đạt được chiếc cúp. Nhưng khi thấy em múa kiếm giữa vòng vây quân thù mà không hề sợ hãi, anh nhận ra mình muốn bảo vệ sự dũng cảm đó."
Anh quay lại, bước tới gần cô thêm một bước, khoảng cách hẹp đến mức Lâm Di có thể thấy được hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của anh.
"Anh không chỉ muốn tìm thấy em trên bản đồ tối tăm." Giọng anh thấp xuống, khàn khàn và đầy chân thành.
"Anh muốn ở đời thực, em cũng luôn ở trong tầm mắt của anh."
Lâm Di cảm thấy tim mình như nổ tung. Cô chưa kịp phản ứng thì Lục Triết đã cúi xuống, nụ hôn nhẹ nhàng như cánh hoa rơi chạm vào trán cô. Không nồng nhiệt, không chiếm hữu, nhưng đó là một lời thề ngầm định giữa hai trái tim đang dần chung nhịp đập.
Đúng lúc đó, tiếng hét phấn khích của Thẩm Béo vang lên từ sau cánh cửa: "Ối giời ơi! Tôi không thấy gì hết! Tôi mù rồi! Tiểu Vũ, đừng có nhìn, anh Triết đang 'ăn thịt' lính mới kìa!"
Lâm Di đỏ chín mặt, vội vàng đẩy Lục Triết ra, còn "vị thần rừng" kia chỉ bình thản đút tay vào túi quần, ném cho Thẩm Béo một cái nhìn "muốn chết à".
Mùa xuân này, Bình Nguyên Vô Tận không chỉ có khói lửa chiến tranh, mà còn có hương vị ngọt ngào của tình yêu vừa chớm nở. Nhưng họ đều hiểu, phía trước vẫn là giải mùa Xuân đầy khắc nghiệt, nơi những kẻ thù thực sự đang chờ đợi để hạ gục họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








