Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Xuân Của Hai Ta Chương 8: Lại Gặp Nhau Rồi

Cài Đặt

Chương 8: Lại Gặp Nhau Rồi

Cánh cửa trước mặt bị mở ra, gió lạnh mùa khô ùa vào theo bước chân của Quý Thời Ngộ.

Hai người vệ sĩ cùng lên tiếng: “Quý tiên sinh!”, rồi đồng loạt lùi về sau vài bước.

Liên Hạ ngẩng đầu lên, hoàn toàn không hề sợ vẻ mặt lạnh lùng của hắn.

Thực ra, bây giờ cô rất sợ hắn. Càng ở bên hắn lâu, nỗi sợ lại càng lớn. Nhưng ngay khoảnh khắc này, cô chẳng thấy sợ chút nào.

Quý Thời Ngộ bước từng bước tiến đến trước mặt cô. Thân hình cao lớn của hắn tạo thành một cái bóng phủ xuống trước mắt. Hắn từ trên cao nhìn xuống, trong cái bóng u ám ấy, khóe môi bỗng nhiên khẽ nhếch lên một chút.

“Em muốn chết à? Đã muốn chết thì cắt tay làm gì, có gan thì cắt cổ ấy.”

Liên Hạ nghiến chặt răng, bàn tay cầm dao khẽ run lên. Vì dùng quá nhiều sức, gân xanh trên mu bàn tay cũng hiện rõ.

Trước đây, cô suýt nữa thì nhà tan cửa nát. Bất đắc dĩ, cô phải đến cầu xin Quý Thời Ngộ, dùng chính bản thân mình để đổi lấy một cuộc giao dịch với hắn. Gần hai năm qua, cô luôn tỏ ra ngoan ngoãn, nghe lời hắn từng chút một, lại cố gắng lấy lòng Quý phu nhân, mong rằng sau khi Hứa Thấm trở về, có thể nói giúp cho cô vài câu, để cô dễ dàng thoát khỏi nơi này.

Kết quả, đến giờ mới nhận ra tất cả chỉ là mộng tưởng.

Cô không rõ nguyên do, chỉ biết rằng Quý Thời Ngộ dường như không định buông tha cô.

Liên Hạ gần như đã rơi vào tuyệt vọng, giống như cái cảm giác không lối thoát trước kia.

Cô nhìn chằm chằm vào gương mặt Quý Thời Ngộ, trong đầu hiện lên một loạt ký ức lộn xộn.

Buổi đầu gặp gỡ ở triển lãm tranh, anh chủ động tiếp cận cô; anh bắt đầu theo đuổi cô bằng cách rất thẳng thắn nhưng cũng đầy lãng mạn. Anh là người chủ động hôn cô trước, lúc đó cô căng thẳng đến mức không dám mở mắt. Cô từng kể cho anh nghe ước mơ muốn đến Phỉ Lãnh Thúy, rằng sau này cô muốn trở thành một họa sĩ thật giỏi, thật nổi tiếng. Anh yên lặng lắng nghe, luôn mỉm cười dịu dàng.

Nhưng tất cả đều là giả dối, chỉ là một lớp mặt nạ đẹp đẽ được vẽ lên mà thôi.

Khóe môi Liên Hạ khẽ nhếch, cô nâng tay lên, lần này còn dứt khoát hơn trước, nhắm thẳng vào động mạch cổ mà cắt.

Nếu ngày đó cô không đến tìm Quý Thời Ngộ, cả nhà ba người bọn họ gần như không còn đường sống. Giờ đây, nhát dao này chẳng qua chỉ là kết thúc một bi kịch đã kéo dài suốt hai năm.

Chỉ là, nếu đã định đi đến đường cùng, thì những khổ đau mấy năm nay có là gì đâu?

Lưỡi dao chợt gặp phải lực cản, Liên Hạ mở to mắt. Trên mặt Quý Thời Ngộ lúc này lạnh lẽo hơn bất kỳ lúc nào trước đó. Hắn dùng tay không nắm chặt lấy lưỡi dao, nghiến răng ken két:

“Cô nhất định phải tìm cái chết đúng không?”

Khi não bắt đầu hạ nhiệt sau cơn xúc động, Liên Hạ cũng thấy hoảng vì hành động vừa rồi của mình. Nhưng vào lúc này, cô không thể để mình thua thế được.

“Đúng vậy,” cơ thể cô run lên, nhưng lại bật cười buông dao ra, “Hoặc là tôi chết, hoặc là anh đưa tôi đến bệnh viện.”

“Leng keng” lưỡi dao bị Quý Thời Ngộ mạnh tay ném sang một bên. Máu chảy từng giọt từ đầu ngón tay hắn, thấm đỏ cả tay, cuối cùng siết thành nắm đấm.

Trong lòng Liên Hạ thậm chí dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ.

Xem đi, tôi không sống tốt, thì anh cũng đừng mong sống yên.

Lúc này, bác sĩ riêng của Quý Thời Ngộ vội vã chạy tới. Họ giật mình trước cảnh tượng trước mắt, nhưng là người chuyên nghiệp, họ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

“Quý tiên sinh, tay ngài đang chảy máu, tôi…”

“Lo cho cô ấy trước.”

Bác sĩ ngập ngừng một chút rồi vẫn làm theo, tiến tới xử lý vết thương cho Liên Hạ.

Lúc này, Liên Hạ mới cảm nhận được cơn đau. May mà thuốc tê nhanh chóng phát huy tác dụng, nhìn kim tiêm luồn qua tay mà chẳng còn cảm giác gì.

Quý Thời Ngộ ngồi ở đầu kia của ghế sofa, hơi ngả người ra sau, hoàn toàn không nhìn đến vết thương trên tay mình.

“Hai người đưa cô ấy đến bệnh viện.”

Hai vệ sĩ đồng loạt đáp: “Vâng.”

Liên Hạ cúi đầu, nhìn vết thương mới khâu lại trên tay, có lẽ vì mất máu quá nhiều nên đầu óc hơi choáng, nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm lạ kỳ.

Tối qua, trong tiệc mừng thọ nhà họ Tôn, Tôn Trạch Viễn có kể cho anh vài chuyện thị phi về Quý Thời Ngộ. Chủ yếu nói tính cách hắn kỳ quặc từ nhỏ, rất khó hòa hợp. Quý gia cũng phức tạp, đám con cháu như họ chỉ nghe lỏm được vài mẩu chuyện từ người lớn.

Tôn Trạch Viễn bảo, tính tình âm u kỳ quái của Quý Thời Ngộ chắc là do ảnh hưởng từ gia đình.

Trần Giản Tây chỉ cười cho qua, vứt mớ cảm xúc không vui vừa rồi ra sau đầu. Trong xã hội này, ai cũng phải đối mặt với đủ kiểu người. Dù có ghét thì cũng chẳng tiếp xúc nhiều, Trần Giản Tây thật sự không quá quan tâm Quý Thời Ngộ là dạng người gì.

Dĩ nhiên, cũng chẳng có hứng thú đào sâu quá khứ hay chuyện riêng của hắn.

Khi đến bệnh viện, mới hơn tám giờ một chút mà đã đông nghẹt người. May mắn là bãi đậu xe còn trống vài chỗ.

Trời hôm nay trong xanh không một gợn gió, có cảm giác sẽ khá oi nóng.

Theo địa chỉ Trương Gia Học gửi, Trần Giản Tây vội vã đi về khu nội trú. Chưa đi được bao xa thì mẹ anh gọi điện đến.

Bà vui vẻ nói: “Giản Tây, chủ nhật này con về ăn cơm nhé.”

Anh vừa nghe giọng đó đã cảnh giác: “Không phải lại xem mắt nữa chứ ạ?”

Mẹ anh cười khúc khích: “Làm sao con đoán được? Mẹ có nói nhất định phải là xem mắt đâu. Biết đâu vừa gặp đã hợp thì sao?”

Trần Giản Tây liền thấy đau đầu.

Anh cao ráo, bước đi nhanh, vừa đối phó với mẹ, vừa lo nghĩ, không để ý mà đâm sầm vào ai đó.

Anh giật mình, cúi đầu nhìn.

Một cô gái mặc áo sơ mi xanh lá sẫm suýt chút nữa bị anh đâm ngã, loạng choạng vài bước mới đứng vững.

Trời ạ…

Anh vội ngắt cuộc gọi, bước tới trước, dịu giọng xin lỗi:

“Xin lỗi nhé, tôi có đâm đau cô không?”

Cô gái từ từ ngẩng đầu, vẻ mặt ngơ ngác như vừa bị va cho choáng váng.

Trời nóng thế mà cô vẫn mặc áo dài tay, cài kín cổ. Dưới ánh mặt trời, da mặt cô trắng bệch như tờ giấy.

Là cô gái kẹo mút hôm trước.

“Là cô à.” Trần Giản Tây ngạc nhiên vì sự trùng hợp, bật cười, “Chúng ta thật có duyên, lại gặp nhau rồi.”

Liên Hạ chớp mắt, trước mắt lúc trắng lúc đen. Cô vốn đang trong kỳ, lại mất khá nhiều máu tối qua, còn thức trắng cùng Phùng Già Du cả đêm. Giờ đây đầu óc hoàn toàn mơ hồ.

Cố gắng lắm cô mới nhận ra người trước mặt là ai.

“Chào anh.”

Trần Giản Tây nghĩ, chắc chắn cô gái này sức khỏe rất yếu, lần nào gặp cũng như hồn bay phách lạc.

“Cô… không sao chứ? Trông cô nhợt nhạt quá, cơ thể không khỏe à?”

Chắc vậy, nếu không thì cũng chẳng đến bệnh viện.

Nhưng đến tên còn chưa biết, hỏi nhiều lại thành lắm chuyện.

Liên Hạ đầu óc choáng váng, nụ cười gượng gạo trên môi.

“Tôi ổn. Tôi đi mua bữa sáng cho bạn, không tiện trò chuyện.”

Trần Giản Tây gật đầu, bước sang bên nhường đường cho cô.

Liên Hạ khẽ gật đầu đáp lại, bước lên phía trước, nhưng cơ thể đột nhiên loạng choạng rồi đổ thẳng về phía trước.

Trần Giản Tây: …

Tay còn nhanh hơn đầu, anh lập tức đỡ lấy cô, ôm gọn vào lòng.

“Này, cô sao thế?”

Cô gái lặng lẽ nhắm mắt, như thể hơi thở cũng ngưng lại.

Trần Giản Tây bế ngang cô lên, nhìn bảng chỉ dẫn, lập tức chạy nhanh về phía phòng cấp cứu.

Cũng may đang ở bệnh viện.

Nhưng sao cô nhẹ thế? Có nổi 40 ký không?

Một người trưởng thành mà anh bế lên không thấy chút nặng nào, không làm chậm chút nào bước chân anh đang vội.

Gần đến phòng cấp cứu, Liên Hạ tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trong vòng tay của một người đàn ông xa lạ thì hoảng hốt.

“Thả… tôi xuống.”

“Không được.” Trần Giản Tây thẳng thắn từ chối, “Cô thế này tôi không dám thả xuống. Phải để bác sĩ khám đã.”

“Tôi không sao đâu.”

“Cũng phải để bác sĩ xem mới yên tâm được.” Không đợi cô nói thêm, anh đã bực mình nói: “Thôi đi, cô lớn thế này rồi còn sợ bác sĩ à?”

Cô gái như bị nghẹn lời, đành thôi không giãy giụa nữa.

Trần Giản Tây bế cô vào phòng cấp cứu, trước khi bác sĩ đến còn hỏi:

“À mà, tôi vẫn chưa biết tên cô là gì.”

Cô gái khẽ cắn môi, giọng nhẹ như gió thoảng:

“Liên Hạ.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc